XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ồ gọi con gái và con trai vào.
Các môn đồ hậm hực đi ra. Chúng vừa đi khỏi, một thiếu nữ 16, 17 tuổi và một em nhỏ 8, 9 tuổi vén màn cửa bước vào. Thiếu nữ mắt còn ngấn lệ, cất tiếng gọi “cha,” rồi gụcđầu xuống dưới chân Tiêu Công Lễ. Em nhỏ nọ trố mắt nhìn cha nức nở khóc. Công Lễ hỏi thiếu nữ:
- Má con đã sửa soạn xong chưa?
Thiếu nữ gật đầu, Công Lễ nói tiếp:
- Ra khỏi nơi đây, con phải lãnh trách nhiệm nuôi nấng, dạy bảo em con. Con bắt nó học sách, cày cấy. Nhưng con đừng cho nó đi thi cử, và cũng không được học võ nữa.
Thiếu nữ nọ nói:
- Thưa cha, phải để cho em nó học võ. Sau này nó mới báo thù cho cha được.
Tiêu Công Lễ nổi giận quát lớn:
- Mầy muốn chọc tức tao trước phải không?
Một lát lâu, ông ta lại ôn tồn nói:
- Trong làng võ, oan oan tương báo, bao giờ mới kết liễu? Thà làm một người dân lương thiện, ta sống yên ổn cho tới ngày mãn kiếp có hơn không? Sức vóc của em con kém lắm. Có cho võ giỏi lắm nó chỉ bằng nửa ta thôi. Dù nó giỏi bằng ta đi chăng nữa cũng vô ích. Như ngày hôm nay đây, con không thấy người đến hà hiếp ta hay sao? Rốt cuộc, ta cũng không tránh khỏi… hà! Duy có điều ta không được trông thấy con thành gia thất là ta ân hận mà thôi… Con ra dặn bảo các sư huynh đệ rằng: Khi ta chết, tất cả anh em phải tuân theo mạng lịnh của Phó bang chủ Cao thúc thúc, vì ta đã giao phó tất cả công việc của Kim Long bang này cho chú Cao rồi.
Thừa Chí giật mình nghĩ thầm: “Chuyến này ta xuống miền Nam, đã được nghe khách giang hồ đồn đại, Kim Long bang là một Bang Hội lớn. Không ngờ, Tiêu Công Lễ lại là Bang chủ của bang đó. Họ người nhiều thế mạnh như thế, lại chịu lép vế như vậy?”
Chàng lại nghe thiếu nữ nọ nói:
- Vâng, con xin đi mời Cao thúc thúc ngay.
Công Lễ quát lớn:
- Tại sao con còn chưa biết ý nghĩ của ta? Con mời chú Cao đến làm gì? Tánh nóng như lửa, khi nào chú ấy chịu để yên cho người khác huy động anh em để đối phó. Như vậy, ít ra cũng sẽ phải chết không biết bao nhiêu nhân mạng mới kết liễu nổi vụ này. Dù ta thoát được chết đi chăng nữa mà để cho mấy chục hay mấy trăm anh em thiệt mạng vì ta, thì ta phải nhẫn tâm sao được? Thôi, con đi mau lên!
Thiếu nữ rọ ủ rũ dắt em đi ra.
Thừa Chí ra hiệu bảo Thanh Thanh đi theo mình. Cả hai cùng đi tới vườn hoa lớn.
Thấy không có người, Thừa Chí bỗng phi thân tiến lên và nói:
- Tiêu cô nương, cô không nghĩ cách cứu cha cô hay sao?
Thiếu nữ nọ ngẩn người giây lát, đột nhiên rút kiếm ra quát hỏi:
- Ngươi là ai?
Thừa Chí đáp:
- Cô muốn cứu cha cô, thì phải theo tôi!
Nói xong, chàng nháy mắt ra ngoài tường. Thanh Thanh nhảy liền ba cái mới qua được bờ tường. Không ngờ khinh công của chàng giỏi đến thế, thiếu nữ nọ ngẩn người ra rồi cũng xách kiếm phi theo.
Được một quãng đường, thiếu nữ nọ thấy Thừa Chí đi nhanh quá, trong lòng sanh nghi, định quay trở về. Ngờ đâu, nàng vừa quay mình, bỗng có một luồng gió lướt qua, vải áo bay lên, cổ tay tê liệt, và thanh kiếm của nàng lọt vào tay Thừa Chí rồi. Khí giới bị tước, đường rút lui bị cản trở, thiếu nữ nọ sợ hãi quá. Thừa Chí liền nói:
- Cô nương đừng sợ. Tôi muốn giết cô, thật dễ như trở bàn tay. Như thế, cô đã đủ hiểu tôi là bạn chớ không phải thù. Vậy, cô phải nghe theo những lời của tôi sau đây.
Thiếu nữ gật đầu. Thấy nàng vẫn còn bán tín bán nghi, Thừa Chí liền nói:
- Cha cô hiện đang có nạn lớn. Chẳng hay cô có chịu mạo hiểm để chứ cha cô không?
Thiếu nữ họ Tiêu mắt đỏ ngầu đáp:
- Cứu cha tôi thoát nạn, dù phải thịt nát xương tan tôi cũng vui lòng!
Thừa Chí nói:
- Cha cô tốt bụng lắm! Đành hy sinh tính mạng của mình chớ cha cô không muốn giao tranh chết chóc nhiều. Người như cha cô thật hiếm có, tôi đã quyết định giúp một tay.
Trong lúc vô kế khả thi, bỗng thấy có người chịu ra tay cứu cha mình, thiếu nữ khi nào lại bỏ lỡ dịp may mắn ấy, liền quỳ ngay xuống van lạy. Thừa Chí nói:
- Xin cô nương bình thân và chớ ngại. Sự thể thành công hay không, tôi chưa dám chắc.
Thấy cánh tay phải bị người ta khẽ đỡ, tựa như một sức mạnh nâng mình lên, nàng không thể quỳ được nữa. Nên nàng mới tin tưởng chàng nọ có thể giúp cha mình.
Thừa Chí lại nói:
- Cô làm ơn dẫn chúng tôi đến thư phòng để tôi viết mấy chữ cho cha cô.
- Hai vị đã biết đại danh? Hai vị đích thân vào khuyên cha tôi có hơn không?
- Cô cứ yên trí. Thấy thơ của tôi, cha cô không tự tử nữa đâu. Thôi, cô đưa chúng tôi đi ngay. Việc này chậm trễ một tí là hỏng hết.
Không hiểu tại sao, Tiêu cô nương lại chịu nghe lời Thừa Chí đến thế! Thấy Thừa Ch