XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
thì lão gia có muốn xem cũng chẳng muộn kia mà!
Ông cụ khà khà cười nói:
- Sao lại không muộn? Có lẽ lúc bấy giờ hàng đã lọt vào tay chú em, làm gì đến lượt tôi xem được nữa?
Thừa Chí, Thanh Thanh, và Hồng Thắng Hải, ba người đưa mắt nhìn nhau và nghĩ thầm: “Thì ra đạo tặc ở Hà Bắc cũng được tin rồi, muốn xí phần đấy! Để xem chúng đối phó với nhau ra sao?”
Bọn giặc Sơn Đông thì thầm nhỏ to có vẻ phản đối, đa số trách ông cụ vô lễ. Nghe chúng nói Trình Thanh Trúc, Thừa Chí nghĩ có lẽ đó là tên của ông cụ.
Ông cụ lớn tiếng nói:
- Các người cãi vã bàn tán lộn xộn cái gì? Tai tôi nghễnh ngãng không nghe rõ đâu.
Sa trại chủ phẩy quạt một cái, bọn giặc im mồm ngay, Sa trại chủ nói:
- Đã có hẹn ước rồi, tại sao Trình lão gia không giữ lời hứa? Nếu vô tín vô nghĩa như vậy, có phải bị anh hùng hảo hán ở trên giang hồ cười cho không?
Ông cụ không thèm trả lời chỉ quay qua hỏi nàng thiếu nữ kia rằng:
- A Chín, ở nhà ta nói với cháu những gì?
Thiếu nữ nọ đáp:
- Ông nói chúng ta sang tỉnh Sơn Đông xem vật báu đi!
Thanh Thanh thấy giọng nàng nói có duyên, liền đưa mắt ngắm nhìn. Nàng quả thật nhan sắc tuyệt vời.
Trình Thanh Trúc cười nói:
- Thế ông có nói chúng ta thò tay vào lấy đồ không?
A Chín đáp:
- Không ạ. Mà bây giờ cũng không nói lấy cơ mà.
Trình Thanh Trúc quay lại nói với Sa trại chủ rằng:
- Chú em đã nghe thấy chưa? Có bao giờ tôi nói sang bên Sơn Đông cướp bóc đâu?
Sa trại chủ đổi ngay nét mặt, mỉm cười nói:
- Phải. Thế mới là nghĩa khí chớ! Trình lão gia xa xôi tới đây, lát nữa cũng sẽ được một phần.
Trình Thanh Trúc không trả lời, quay lại hỏi A Chín:
- A Chín, chúng ta ở nhà còn nói thêm gì nữa không?
A Chín đáp:
- Ông nói nhiều vật báu lắm, đừng để cho người khác lấy đi mất.
Trình Thanh Trúc hỏi:
- Nếu người ta cứ lấy thì sao?
A Chín đáp:
- Lúc ấy, ông đành phải ra tay bảo vệ.
Trình Thanh Trúc khà khà cười nói:
- Cháu tuy nhỏ tuổi, nhưng trí nhớ cũng khá đấy.
Nói đoạn, ông cụ quay lại nói với Sa trại chủ rằng:
- Bây giờ chú em đã rõ rồi chớ! Chúng tôi không được cướp bóc ở tỉnh Sơn Đông, điều đó không sai chút nào. Nhưng tôi phải bảo vệ họ. Điều này trong hẹn ước, không có nói đến và cũng không cấm phải không?
Sa trại chủ mặt xám lại trả lời:
- Ông cấm chúng tôi cướp, để chờ món hàng đó tới địa giới Hà Bắc là ông đỡ nhẹ hết có phải thế không?
Trình Thanh Trúc nói:
- Chính thế! Như vậy, tôi không làm hư hỏng nghĩa khí của giang hồ, không trái lời hứa hẹn ở trên núi Thái Sơn.
Thấy y giở lý sự cùng ra như vậy, nói trái mà là y muốn đoạt hết những vật báu đó, bọn đạo tặc khi ông cháu y, một ông già và một con nít, đổ xô lên múa đao định phân thây đối phương làm muôn mảnh.
A Chín để hai tàu lá tre vào mồm thổi. Chưa dứt tiếng còi hiệu đó, trong rừng rậm đã có mấy trăm tên đại hán xông ra, đều mặt y phục đồng màu, và trên đầu cắm cành tre xanh. Sa trại chủ giựt mình nghĩ thầm: “Không dè lão ta lại bố trí sẵn sàng như vậy! Nhưng bọn chúng đến đông đúc như vậy, tại sao những lâu la canh phòng của bên mình lại không hay biết gì cả?”
Nghĩ đoạn, y phẩy chiếc quạt một cái, nhân mã của tám trại bên phe Sơn Đông tiến lại bày thành trận thế.
Xem tình hình này thì thể nào cũng có một trận ác chiến xảy ra. Người của phe Sơn Đông nhiều hơn, còn phe Thanh Trúc tuy ít hơn nhưng người nào người nấy tinh nhuệ hơn. Nếu đánh nhau, chưa biết mèo nào cắn miễu nào!
Thừa Chí kéo tay Thanh Thanh, hai người nhìn nhau mỉm cười, Thanh Thanh khẽ cười rồi nói:
- Chưa cướp được đồ đạc của người mà chúng đã đánh lẫn nhau trước rồi. Thật buồn cười đến vỡ bụng được!
Thừa Chí nói:
- Không ngờ chúng ta lại là: “Ngư Ông đắc lợi tiếu hi hi.”
Lúc ấy bọn giặc Sơn Đông sửa soạn đánh ồ ạt. Nhưng chúng vẫn dành riêng mấy chục người canh gác đội xe cộ của Thừa Chí để cho Thừa Chí không có kịp bôn tẩu.
Thừa Chí vẫy tay gọi Hồng Thắng Hải lại gần, rồi hỏi:
- Phe bang Thanh Trúc là đạo tặc ở nơi nào thế?
Hồng Thắng Hải đáp:
- Bang Thanh Trúc đứng đầu tỉnh Hà Bắc và lão Trình Thanh Trúc này là thủ lãnh. Y tuy gầy còm già nua như vậy nhưng võ nghệ lợi hại lắm.
Thanh Thanh hỏi:
- Còn người con gái kia có phải là cháu gái của y không?
Hồng Thắng Hải nói:
- Tiểu nhân nghe nói lão già Trình Thanh Trúc này tánh lạ lùng lắm, suốt đời không lấy vợ. Người con gái này có lẽ là cháu nuôi của y chớ không phải là cháu ruột đâu.
Thanh Thanh gật đầu không nói gì c