XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
bang Thanh Trúc không phải là chuyện dễ.”
Nghĩ đoạn chàng liền lớn tiếng gọi:
- Thắng Hải mau gọi chàng Câm trở lại đây.
Dược lệnh Hồng Thắng Hải bỏ kẻ địch xông đến trước mặt chàng Câm ra hiệu bảo chàng trở lại. Chàng Câm quay lại thấy sư huynh gọi lại thật mới chịu quay đầu trở lại. Thừa Chí đưa Sa Thiên Quảng cho chàng Câm rồi nhảy vào trong đám đông Bang Thanh Trúc hỏi:
- Sao thế?
A Chín vừa khóc vừa trả lời:
- Sư phụ tôi chết rồi?
Thừa Chí cúi xuống để tay vào mũi Trình Thanh Trúc thấy đã ngừng thở thật, lại sờ đến ngực thì thấy tim còn đập rất yếu liền nói:
- Đừng sợ tôi cứu cho!
Vừa nói chàng vừa lật Trình Thanh Trúc cho nằm sấp xuống, thấy sau lưng có năm lỗ nhỏ đều ở những chỗ yếu huyệt nên võ công có tinh xảo cũng không chịu nổi.
Biết những vết thương này rất nặng Thừa Chí vội dùng sức điểm Thiên Phu huyệt ở trên lưng và Dũng Tuyền huyệt ở dưới gan bàn chân. Nhờ vậy huyết mạch mới lưu truyền. Trình Thanh Trúc từ từ tỉnh dậy mở mắt ra nhìn. A Chín cả mừng lớn tiếng kêu gọi
- Sư phụ, sư phụ!
Trình Thanh Trúc gật đầu. Thừa Chí ngạc nhiên hỏi:
- Ông ta là sư phụ của cô đấy à? Tôi tưởng là ông nội của cô.
A Chín đáp:
- Dạ! Cám ơn ông nhé?
Lúc ấy Thanh Thanh, Hồng Thắng Hải, chàng Câm ba người đã vác Sa Thiên Quảng lùi về phía bang Thanh Trúc. Bọn giặc Sơn Đông thấy thủ lãnh bị bắt liền xông lại cứu. Các bang hữu bang Thanh Trúc cản lại. Thế là hai bên hỗn chiến đánh rất kịchliệt. Cả hai bên đều có mười mấy người bị thương và chết. Thanh Thanh nói với Thừa Chí:
- Để cho họ đánh thêm một tiếng nữa hai bên cũng chết khá nhiều rồi đấy?
Thừa Chí mỉm cười, bỗng nghe Chữ Hồng Liễu đứng trên nóc đống hòm cao kêu to:
- Nguy to rồi Quan binh đã tới, tổng số ước lượng có mấy nghìn người chúng ta mau rời khỏi… không… không chúng nó đến tận… mười ngàn người… mau lui, mau lui!
Vì y đứng ở trên nóc nên thấy trước, nghe y kêu gọi như vậy, mọi người đều tự động ngừng tay giao chiến. Ba người cỡi ngựa phóng tới, hai người của bọn giặc Sơn Đông một người của bang Thanh Trúc cả ba đều được lệnh canh gác, thấy quân binh đến liền phi ngựa trở về báo tin, cũng lớn tiếng kêu to:
- Đại đội quan binh đã tới.
Chữ Hồng Liễu không còn sợ nguy hiểm gì nữa, ở trên cao nhảy xuống tới đất đã lộn ba vòng mới ngồi được hai chân sưng lên và đau đớn lạ thường, rồi dẫn bọn giặc rút lui. Thừa Chí tung Sa Thiên Quảng cho bọn giặc đỡ lấy đặt lên lưng ngựa rồi lui vào trong rừng.
Còi lá tre của bang Thanh Trúc cũng dội lên, các bộ hạ vội khuân vác những người bị thương và chết đang nằm dưới đất, rồi chia làm bốn lượt rút lui. Chỉ trong chớp mắt cả chiến trường lớn rộng như vậy mà chỉ còn lại bọn Thừa Chí mà thôi. Nhảy lên trên nóc đống hòm Thừa Chí liệng từng cái một xuống, chàng Câm đỡ lấy để lên xe, Thanh Thanh cười nói:
- Chúng uổng công bị chết bị thương bấy nhiêu người mà không cướp được một đồng xu nhỏ cua chúng ta.
Đằng xa tiếng tù và vọng lại rồi tiếng người tiếng ngựa nhịp đưa tới. Quả nhiên đại đội quân binh đã tới nơi. Thừa Chí nói:
- Có nhiều quân binh như vậy chắc bọn giặc không dám trở lại quấy nhiễu, chúng ta đi thôi!
Nói đoạn xem xét lại bọn phu xe thấy tên nào tên nấy bình yên vô sự, Thừa Chí ra lệnh khởi hành. Hai trăm tên quân Minh chia làm hai đội xông đến trước. Một tên quan hạ cấp tay múa trường đao quát hỏi:
- Các ngươi làm gì đó?
Thừa Chí đáp:
- Chúng tôi làm thường dân qua đường!
Tên quan nọ hỏi tiếp:
- Tại sao ở đây có vết máu có nhiều khí giới thế này?
Thừa Chí đáp:
- Vừa rồi có bọn giặc cướp đón đường định cướp bóc chúng tôi, may chúng hay tin quan quân tới chạy hết rồi.
Lúc ấy đã có mấy đội binh sĩ đi đuổi theo bọn giặc rút lui. Tên quan nọ liếc mắt ngắm những hòm sắt trên xe lạnh lùng hỏi:
- Những hòm đó là hòm gì?
Thừa Chí đáp:
- Đó là hành lý của chúng tôi.
Tên quan lại nói:
- Mở ra xem nào?
- Đó là những quần áo và chăn mùng của chúng tôi chớ không có cái gì đặt biệt cả.
Tên quan nọ lại quát:
- Ta bảo mở thì ngươi phải mở ra ngay, nói lôi thôi làm gì!
Thanh Thanh nói:
- Chúng tôi có đem những cái quốc cấm đâu mà các ông lại đòi khám xét làm gì?
Tên quan nọ chửi liền:
- À, thằng nhỏ láo thật!
Vừa nói y vừa quất một roi tới, Thanh Thanh vội né mình tránh. Tên quan nọ thấy mười cái hòm sắt có vẻ nặng nề và chắc chắn như vậy biết trong đó thế nào cũng có nhiều cái quý giá liền động lòng tham, mượn cớ vu