XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
y hắn, Thủy tổng binh sợ hãi toan tránh nhưng thân thủ của Quy Tân Thụ quá nhanh không thể nào cứu vãn được. Hắn hết sức vùng vẫy cũng không sao thoát khỏi. Quy Tân Thụ quát hỏi:
- Phục Linh Thủ Ô Hoàn của Mã đốc phủ tiến cung để ở đâu?
Thủy tổng binh đáp:
- Mã đốc phủ thấy chúng tôi áp tải nhiều xe cộ đi chậm cho nên phái người khác đem vào kinh rồi.
Quy Tân Thụ hỏi:
- Có thật không?
Thủy tổng binh đáp:
- Hiện giờ cả tính mạng tôi ở trong tay ông, tôi nói dối để mang lấy cái chết hay sao?
Biết tên Tổng binh nói thật, Quy Tân Thụ liền quát lớn:
- Nếu ta điều tra mi nói dối ta sẽ quay trở lại giết chết mi ngay.
Quát tháo xong Quy Tân Thụ quay lại nói với vợ rằng:
- Chúng ta đi thôi!
Quy nhị nương tay ẵm con trong lòng buồn bực, thấy chồng bảo đi liền giơ tay ra đánh ngã mấy tên binh cản đường rồi cùng ba môn đồ theo đường chạy thẳng về phía trước.
Biết vợ chồng Quy Tân Thụ không ưa gì mình, Thừa Chí từ đầu chí cuối không nói nửa lời, chờ họ đi mới lên tiếng hỏi Thủy tổng binh rằng:
- Họ kiếm môn thuốc gì đó?
Thủy tổng binh đáp:
- Gần đây, dân tỉnh An Huy vào rừng sâu kiếm được một củ Phục Linh có trên hai ngàn năm. Đồng thời Triết Đông lại có người đào được một củ Hà Thủ Ô hình người. Hai môn thuốc quý giá ấy nghìn năm mới có một. Quan Tổng đốc Phụng Dương Mã Sĩ Anh hay tin, liền sai nha lại nửa mua nửa cướp mang về, giao cho dược sư chế thành hai chục viên Phục Linh Thủ Ô Hoàn và còn phối hợp cả bột trân châu cùng các vị thuốc quý giá khác. Chỉ tiền thuốc phụ thêm vào chế cũng tốn đến hai ba vạn lạng bạc. Chuyện này đã chấn động cả miền Giang Nam ai cũng biết cả.
Thừa Chí nói:
- Chẳng hay hai hoàn đó dùng để làm gì?
Thủy tổng binh đáp:
- Tôi không được rõ lắm chỉ nghe người ta nói hai thứ hoàn ấy có thể cải tử hồi sinh. Người yếu đuối chỉ dùng một hoàn là kiến hiệu ngay.
Thừa Chí nghĩ thầm: “Thảo nào! Đứa con duy nhất của nhị sư huynh đau ốm mãi không sao chữa khỏi, cho nên anh ta mới cần kiếm hoàn thuốc chữa bệnh cho thằng nhỏ đó.”
Nghĩ xong chàng lại hỏi:
- Mã đốc phủ đem cung tiến cho nhà vua ư?
Thủy tổng binh đáp:
- Vâng, thoạt tiên ông ta nhờ tôi đem cung tiến hộ, nhưng sau thấy tôi phải áp tải nhiều xe đi chậm và hơn nữa chúng tôi có áp giải tù phạm không được hên lắm. Nên ông ta phải mướn Tổng tiêu đầu chủ tiêu cục Vĩnh Thắng ở Kim Linh hộ tống số thuốc đó vào kinh.
Là người tốt bụng, Thừa Chí chỉ mong Nhị sư huynh cướp được số thuốc để chữa khỏi cho thằng nhỏ, nên vội hỏi:
- Tổng tiêu đầu khởi hành được bao lâu rồi?
Thủy tổng binh đáp:
- Họ khởi hành cùng một ngày với chúng tôi nhưng bọn họ ít người, hành lý lại ít nên đi nhanh hơn chúng tôi nhiều. Có lẽ bây giờ họ đi trước chúng tôi chín ngày đường rồi.
Lúc ấy, Tổ Trọng Thọ, Chu An Quốc, Ngụy Hạo, La Đại Can cùng các bộ hạ cũ của Viên đại soái đều đến thăm hỏi và chào Thừa Chí. Ai nấy thấy Thừa Chí đã trưởng thành và anh tuấn như vậy, thêm võ nghệ cao cường, chỉ huy chiến trận không khác Viên đại soái thì đều mừng thầm.
Thừa Chí hỏi mọi người tại sao bị bắt như vậy? Tổ Trọng Thọ kể cho chàng nghe, thì ra năm nọ khi các bạn hữu “Sơn Tôn” tụ họp ở núi Lão Nha, bị quân Minh đột kích, may đa số anh em đã giải tán từ trước nên tổn hại rất ít. Chỉ có ứng Tòng bị tử trận thôi. Tổ Trọng Thọ cùng các anh em thoát hiểm cả. Sau mọi người lại tụ họp một nơi. Thấy thiên hạ đại loạn, chánh trị thối nát, Tổ Trọng Thọ tụ các anh hào ở Hoài Nam và Lỗ Bắc chuẩn bị khởi nghĩa phản lại triều đình. Ngờ đâu, Tổng đốc Phụng Dương Mã Sĩ Anh được tin mật, cử đại binh đến đánh phá. Rút cuộc các nhân vật chủ yếu đều bị bắt và được áp giải lên triều để xử trảm. Thật may mắn cho mọi người, trời xanh dung rủi gặp Thừa Chí nơi đây.
Kể chuyện xong ai nấy đều vừa mừng vừa đi.
Nghe nói Thừa Chí liên lạc với Sấm Vương, Tổ Trọng Thọ liền nói:
- Viên công tử, ở đây có hai nhóm đạo tặc và quan binh quy phục đều kính trọng công tử, công tử hãy tạm hoãn chuyến lên kinh, ở lại đây chỉnh đốn lại nhóm hảo thủ này nhé?
Thừa Chí mừng nói:
- Tổ thúc thúc nói rất phải. Nhân có rất nhiều anh hùng hào kiệt ở đây, chi bằng chúng ta làm lớn một phen, kiếm một điểm thích hợp để quần hào quy tụ.
Tổ Trọng Thọ vỗ đùi nói:
- Hay lắm, chúng ta lấy núi Thái Sơn làm sơ sở nhé?
Thừa Chí đáp:
- Núi Thái Sơn đứng đầu Ngũ nhạc và cũng là nơi lập trại tốt nhứt.
Chàng liền hạ lịnh cho mọi người nhặt nhạnh những châu báu