XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
phái Nga Mi bước ra, đến trước mặt Tạ Tốn nói:
- Cái thù giết chồng ta, ta cũng nhổ một bãi nước bọt để kết thúc.
Nói xong há mồm nhổ toẹt một bãi vào trán Tạ Tốn. Bãi nước miếng đó kình phong rất mạnh, bên trong lại có một chiếc cương đinh hình hạt táo. Tạ Tốn nghe thấy tiếng gió có điều khác lạ, gượng cười nhưng không tránh né, nghĩ thầm: ?Bây giờ ta mới chết cũng đã muộn lắm rồi?.
Bỗng thấy một bóng vàng thấp thoáng, cô gái áo vàng đã nhảy tới trước mặt, phất một cái cuộn luôn chiếc cương đinh vào trong tay áo, quát hỏi:
- Vị sư thái này pháp danh xưng hô thế nào?
Nữ ni kia đột kích không trúng, trên mặt lộ vẻ kinh hoàng, nói:
- Ta là Tĩnh Chiếu.
Cô gái nói:
- Hừ, Tĩnh Chiếu, Tĩnh Chiếu à? Trước khi xuất gia, chồng bà tên gì? Vì sao bị Tạ đại hiệp giết chết?
Tĩnh Chiếu giận dữ đáp:
- Cái đó có liên quan gì đến cô? Việc gì mà cô phải xen vào?
Cô gái áo vàng nói:
- Tạ đại hiệp sám hối tội lỗi khi xưa, nếu ai muốn báo thù cho cha anh thầy bạn, dẫu có đem băm vằm ông ta ra, Tạ đại hiệp cũng cam chịu, người ngoài không ai được can thiệp vào. Thế nhưng nếu như có ai bụng dạ bất lương, muốn nhân cơ hội đục nước béo cò, giết người bịt miệng, thì người khác có quyền can thiệp vào.
Tĩnh Chiếu nói:
- Ta với Tạ Tốn không thù không oán, việc gì phải giết người bịt ...
Chữ ?miệng? chưa kịp nói ra, bà ta biết mình lỡ lời, vội nín bặt, mặt trắng bệch, sợ hãi liếc Chu Chỉ Nhược một cái. Cô gái áo vàng nói:
- Đúng thế! Sư thái với Tạ đại hiệp không thù không oán, việc gì phải giết người bịt miệng? Hừ, phái Nga Mi hàng chữ Tĩnh trong số mười hai người, Tĩnh Huyền, Tĩnh Hư, Tĩnh Không, Tĩnh Tuệ, Tĩnh Già, Tĩnh Chiếu đều là khuê nữ xuất gia, chồng ở đâu ra?
Tĩnh Chiếu không nói nửa lời quay mình định bỏ chạy. Cô gái áo vàng quát lớn:
- Đâu có bỏ chạy dễ dàng đến thế!
Nàng ta tiến lên hai bước, giơ chưởng chộp vào đầu vai ni cô, Tĩnh Chiếu nghiêng người tránh được trảo đó. Cô gái áo vàng liền giơ ngón tay trỏ đâm vào hông, kế đó đá lên trúng ngay huyệt Hoàn Khiêu trên đùi. Tĩnh Chiếu ối lên một tiếng ngã lăn ra đất. Cô gái cười khẩy nói:
- Chu cô nương, cái kế sát nhân diệt khẩu của cô độc địa thật.
Chu Chỉ Nhược lạnh lùng đáp:
- Tĩnh Chiếu sư tỉ muốn báo thù Tạ Tốn, có cái gì là sát nhân diệt khẩu?
Tay trái phất một cái nói:
- Ở đây vô số đệ tử danh môn chính phái vậy mà chẳng phân biệt được đâu tà đâu chính, bằng lòng nhập bọn với bàng môn yêu ma. Phái Nga Mi không thể cá mè một lứa, thôi mình đi.
Người của phái Nga Mi cùng đáp ứng đứng cả dậy. Hai người nữ đệ tử đến dìu Tĩnh Chiếu lên, cô gái áo vàng không ngăn trở gì nữa. Chu Chỉ Nhược tất lãnh đồng môn xuống núi.
Trương Vô Kỵ đi đến trước cô gái áo vàng, vái một cái nói:
- May được tỉ tỉ mấy phen giúp đỡ, đại ân đại đức không chỉ lấy lời mà tạ được. Chỉ mong được biết phương danh để Trương Vô Kỵ này ngày đêm ghi nhớ trong lòng.
Cô gái mỉm cười nói:
Mộ người sống mà như đã chết,
Núi Chung Nam qui ẩn từ lâu.
Thần điêu hiệp lữ danh đầu,
Hồng trần xa lánh biết đâu mà tìm.
(Chung Nam sơn hậu,
Hoạt tử nhân mộ.
Thần điêu hiệp lữ,
Tuyệt tích giang hồ)
Nói xong kéo vạt áo lên thi lễ, vẫy tay một cái dẫn tám thiếu nữ áo trắng áo khoan thai đi khỏi. Trương Vô Kỵ đuổi theo nói:
- Xin tỉ tỉ dừng bước đã.
Cô gái áo vàng không đáp lời vẫn tiếp tục xuống núi. Cô bé bang chủ Cái Bang Sử Hồng Thạch kêu lên:
- Dương tỉ tỉ, Dương tỉ tỉ!
Chỉ nghe từ lưng chừng núi vọng lên tiếng cô gái:
- Những việc lớn của Cái Bang, xin Trương giáo chủ hết sức giúp đỡ cho.
Trương Vô Kỵ cũng lớn tiếng đáp lại:
- Vô Kỵ tuân mệnh.
Cô gái đáp:
- Xin đa tạ.
Mấy tiếng ?đa tạ? kia văng vẳng truyền đến hai bên đã cách nhau thật xa nhưng vẫn rõ lạ thường, Trương Vô Kỵ trong dạ không khỏi bồi hồi.
*
*??????? *
Không Trí đi đến trước mặt Thành Côn quát hỏi:
- Viên Chân, mau ra lệnh thả phương trượng ngay. Lão phương trượng nếu có chuyện gì, tội nghiệp của ngươi càng to lớn.
Thành Côn gượng cười:
- Việc đã đến nước này thì tất cả cùng chết hết. Lúc này dẫu ta có muốn thả hòa thượng Không Văn ra thì cũng không kịp nữa rồi. Mắt ngươi không mù mà cũng chẳng thấy lửa bốc lên hay sao?
Không Trí hoảng hốt, quay đầu nhìn xuống chân núi, quả nhiên thấy dưới chùa khói đen bốc lên lửa đang lem lém cháy, kêu lên:
- Đạt Ma Đường cháy rồi! Mau! Mau xuống cứu hỏa.
Quần tăng đại loạn,