XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
đầu đuôi thế nào?
Ân Ly nắm lấy cánh tay chàng, xoay mặt chàng ra phía có ánh trăng, chăm chú nhìn một hồi, đột nhiên nắm tai Trương Vô Kỵ, nghiến răng véo một cái. Trương Vô Kỵ đau quá kêu lên:
- Ối ối! Em làm gì thế?
Ân Ly đáp:
- Ngươi đúng là một tên xú bát quái đáng phải lăng trì tùng xẻo. Ngươi ... ngươi sao lại đem chôn sống ta, khiến ta chịu biết bao nhiêu đắng cay khổ sở.
Nói xong đấm luôn vào ngực chàng ba cái, nghe kêu bình bịch. Trương Vô Kỵ không dám vận Cửu Dương thần công lên chống lại, cố chịu đựng ba quyền của nàng, cười nói:
- Châu Nhi! Anh quả là tưởng em ... tưởng em chết rồi, khiến anh đau lòng khóc lóc một phen. Em còn sống thật hay biết bao nhiêu, quả đúng là trời xanh có mắt.
Ân Ly giận dữ nói:
- Trời xanh có mắt, còn tên xú bát quái là ngươi quả là mù, đến người chết hay sống cũng không biết. Ta không tin ngươi được, chắc ngươi hiềm ta mặt mũi sưng húp xấu xí, chẳng thèm chờ cho tắt hơi đã đem chôn ngay xuống đất. Ngươi là đứa vô lương tâm, là tên chết tiệt lang tâm đoản mệnh.
Trương Vô Kỵ chỉ cười hì hì đứng nghe, gãi đầu nói:
- Em cứ chửi đi, càng nhiều càng tốt. Lúc đó anh quả là hồ đồ, thấy em mặt mũi đầu máu me, không còn thở gì cả, tim cũng ngừng đập, lại tưởng rằng không còn đường cứu ...
Ân Ly nhảy tới, giơ tay kéo tai chàng. Trương Vô Kỵ cười hềnh hệch tránh qua một bên, chắp tay nói:
- Hảo Châu Nhi, tha cho anh!
Ân Ly nói:
- Ta không tha cho ngươi. Hôm đó chẳng hiểu sao ta tỉnh lại, thấy bốn bề chung quanh toàn là đá lạnh như băng. Ngươi định chôn sống ta sao lại chất lên người ta nào cành cây, nào đá cục? Sao không dùng đất mà vùi, ta không thở được có phải chết luôn rồi không?
Trương Vô Kỵ nói:
- Tạ trời tạ đất, may quá anh chỉ đắp lên người cô bằng cành cây và đá cục.
Chàng nhịn không nổi liếc qua Chu Chỉ Nhược một cái. Ân Ly hậm hực nói:
- Người đó xấu xa lắm, tôi không muốn anh nhìn cô ta.
Trương Vô Kỵ nói:
- Sao lại thế?
Ân Ly đáp:
- Cô ta là hung thủ giết tôi, sao anh còn ngó ngàng đến cô ta làm gì?
Triệu Mẫn chen vào:
- Thế nhưng cô có chết đâu, cô ấy đâu có còn là hung thủ giết cô được.
Ân Ly nói:
- Nhưng tôi đã chết một lần, cô ta đã là hung thủ một lần rồi.
Trương Vô Kỵ khuyên nhủ:
- Hảo Châu Nhi, em thoát hiểm trở về, bọn ta ai cũng mừng hết sức. Em cứ thủng thẳng ngồi xuống đây, kể lại cho tất cả nghe em đã chết đi sống lại như thế nào.
Ân Ly đáp:
- Cái gì mà bọn ta hay không bọn ta. Tôi hỏi anh, anh nói bọn ta là gồm những ai?
Trương Vô Kỵ cười nói:
- Ở đây chỉ có bốn người, lẽ dĩ nhiên là gồm anh, Chu cô nương và Triệu cô nương.
Ân Ly cười khẩy nói:
- Hứ, tôi không chết chắc anh còn có đôi phần hoan hỉ, chứ còn Chu cô nương và Triệu cô nương ư? Liệu họ có hoan hỉ hay không?
Chu Chỉ Nhược nói:
- Ân cô nương, hôm đó tôi nổi lòng xấu xa, làm hại đến cô, việc đó sau này thật hết sức ăn năn, ngay trong giấc ngủ cũng không yên ổn, nếu không hôm nay đột nhiên gặp lại cô trong rừng đâu có sợ hãi đến mức đó. Bây giờ thấy cô bình an không sao, miễn tội nghiệt cho tôi, có trời trên cao làm chứng lòng tôi cực kỳ sung sướng.
Ân Ly nghiêng đầu ngẫm nghĩ một hồi, gật đầu nói:
- Cái đó cũng có lý vài phần. Ta vốn định tìm cô hỏi tội nếu đã như thế thì thôi vậy.
Chu Chỉ Nhược quì phục xuống, nghẹn ngào nói:
- Tôi ... tôi quả thực đối với cô chẳng ra gì.
Ân Ly trước nay tính tình hay chấp nê nhưng nay thấy Chu Chỉ Nhược chịu lép vế, trong lòng cũng thấy an ủi vội đỡ cô ta dậy nói:
- Chu tỉ tỉ, chuyện đã qua không ai nên để trong lòng, dẫu sao thì tôi cũng chưa chết.
Nàng cầm tay Chu Chỉ Nhược, hai người cùng ngồi xuống. Ân Ly vuốt lại mái tóc kể tiếp:
- Cô lấy kiếm vạch trên mặt tôi mấy nhát cũng không phải là không tốt. Mặt tôi vốn sưng vù, trúng kiếm rồi bao nhiêu máu độc chảy ra hết, vết sưng trên mặt dần dần xẹp đi.
Chu Chỉ Nhược thấy thế lòng thật vui mừng không biết nói sao cho phải. Trương Vô Kỵ đáp:
- Anh và nghĩa phụ, Chỉ Nhược còn ở lại trên đảo rất lâu. Châu Nhi, em ở trong mộ chui ra, sao không tìm đến bọn ta?
Ân Ly giận dữ đáp:
- Tôi không muốn gặp anh. Anh và Chu cô nương lúc ấy chàng chàng thiếp thiếp, nghe mà muốn lộn ruột. Hừ,
?Từ nay trở đi anh chỉ có yêu em hơn, chiều em hơn thôi. Hai đứa mình vợ chồng là một, lẽ nào anh lại còn chọc giận em?.
Nàng bắt chước giọng Trương Vô Kỵ nói mấy câu đó, rồi lại bắt chước Chu Chỉ Nhược trả lời:
- ?Nếu như em có làm điều gì sai lầm, đắc tội với anh, anh có