Ring ring
TienThinhPro.Wap.Sh
Thế Giới Giải Trí Di Động
* Trang Chủ > Truyện kiếm hiệp

Ỷ thiên đồ long ký (hồi 16 đến hết)

Khỉ đuôi dài [OFF]
Quản trị viên
D View: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 39223699
Visits Today: 352001
This Week: 1745802
This Month: 5039047

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

ng chẳng có gì ghê gớm nữa. Dĩ nhiên Tống Thanh Thư vì nàng mà giết chết Mạc Thanh Cốc nhưng đó là tội của riêng Tống Thanh Thư, việc đó Chu Chỉ Nhược không dính líu tới, cũng chẳng xúi bẩy gì. Trương Vô Kỵ đã từng có ước định hôn nhân với cô ta, mà chàng nào có phải là người không giữ lời, tuyệt tình tuyệt nghĩa được.
Chu Chỉ Nhược đứng lên nói:
- Thôi mình đi chứ?
Triệu Mẫn hỏi lại:
- Đi đâu?
Chu Chỉ Nhược đáp:
- Lúc tôi ở trong chùa Thiếu Lâm có thấy Bành Oánh Ngọc hòa thượng lật đật đi kiếm anh, dường như có chuyện gì khẩn cấp trong Minh Giáo.
Trương Vô Kỵ giật mình, nghĩ thầm: ?Ta không thể vì chuyện nhi nữ thường tình làm hỏng đại sự của Minh Giáo?. Chàng vội nói:
- Vậy mình mau đến coi.
Ba người liền rảo bước ra đi, chẳng mấy chốc đã đến nơi doanh trướng đóng quân của Minh Giáo. Dương Tiêu, Phạm Dao, Bành Oánh Ngọc đang nóng ruột sai người đi khắp nơi kiếm giáo chủ, thấy chàng trở về, ai nấy vui mừng, nhưng lại thấy thêm Triệu Chu hai nàng cùng đi không khỏi ngạc nhiên.
Trương Vô Kỵ thấy mọi người mặt mày ủ rũ, xem chừng có chuyện không hay, vội hỏi:
- Bành đại sư, ông có chuyện kiếm tôi chăng?
Bành Oánh Ngọc chưa kịp trả lời, Chu Chỉ Nhược đã nắm tay Triệu Mẫn nói:
- Thôi mình ra bên kia ngồi chơi.
Triệu Mẫn biết nàng tránh không muốn nghe chuyện bí mật của Minh Giáo nên hai người cùng sóng bước đi ra. Dương Tiêu, Phạm Dao cả bọn thấy vậy cũng thật kỳ lạ, nghĩ thầm: ?Hôm làm lễ cưới ở Hào Châu, hai vị cô nương này đánh nhau một trận thật là long trời lở đất, lúc này sao lại thân mật như chị với em, không biết giáo chủ làm cách nào mà giảng hòa cho hai người được, đúng là có tài thì làm gì cũng khéo, môn Càn Khôn Đại Na Di công phu này thật đáng nể quá?.
Bành Oánh Ngọc đợi cho Triệu Chu hai nàng đi rồi mới nói:
- Khải bẩm giáo chủ, bên mình thua một trận lớn ở Hào Châu, Hàn Sơn Đồng Hàn huynh tuẫn nạn rồi.
Trương Vô Kỵ đau đớn kêu lên:
- Ối trời!
Bành Oánh Ngọc nói tiếp:
- Hiện nay quân vụ nơi Hoài Tứ, do Chu Nguyên Chương huynh đệ chỉ huy. Từ Đạt, Thường Ngộ Xuân hai huynh đệ nghe được tin đó, đã dẫn binh đến ứng viện, cả Hàn Lâm Nhi cũng đi theo. Việc khẩn cấp quá nên không kịp đợi lệnh của giáo chủ.
Trương Vô Kỵ đáp:
- Như thế là phải.
Đang lúc nghị luận tình hình, Ân Dã Vương hấp tấp chạy vào nói:
- Khải bẩm giáo chủ, Cái Bang có người đến báo tin đã tìm ra được tung tích của Trần Hữu Lượng.
Trương Vô Kỵ hỏi:
- Ở đâu thế?
Ân Dã Vương đáp:
- Tên khốn kiếp đó trà trộn vào làm bộ hạ của Từ Thọ Huy huynh đệ trong bản giáo, nghe nói Từ huynh đệ tin dùng y lắm.
Trương Vô Kỵ trầm ngâm nói:
- Nếu quả như thế mình không nên hành sự một cách vội vã. Thưa cậu, phiền cậu sai người thông tri cho Từ huynh, tên Trần Hữu Lượng đó thâm độc giảo quyệt lắm, để y ở gần sẽ gây ra hậu hoạn, nhất quyết không nên thân cận làm gì.
Ân Dã Vương tuân lời nhưng lại nói thêm:
- Sao không một đao giết y đi cho xong, cứ để ta lo liệu.
Trương Vô Kỵ còn đang suy nghĩ bỗng có giáo chúng đưa đến một lá thư khẩn cấp của Từ Thọ Huy. Dương Tiêu nhíu màu nói:
- Hỏng rồi! Hỏng rồi! Lại để y đi trước một bước.
Trương Vô Kỵ mở thư ra coi qua, thì ra là tờ bẩm báo của Từ Thọ Huy nói rằng Trần Hữu Lượng trước kia có tội với giáo chủ, biết là lầm lỗi nên rất hối hận, hiện nay thành tâm gia nhập bản giáo, quyết ý đoái công chuộc tội xin giáo chủ cho y một đường sống. Trương Vô Kỵ liền đưa cho Dương Tiêu, Ân Dã Vương cả bọn cùng coi.
Ân Dã Vương nói:
- Từ huynh đệ bị gã này lừa rồi thể nào về sau cũng có chuyện.
Dương Tiêu thở dài:
- Trần Hữu Lượng thật là âm hiểm nhưng nếu đem y giết đi thì người ta sẽ bảo mình hẹp hòi, trong bụng vẫn nhớ oán thù cũ, không có lượng bao dung khiến cho anh hùng thiên hạ e ngại.
Trương Vô Kỵ nói:
- Lời Dương tả sứ chí phải. Bành đại sư, ông cùng Từ huynh chơi thân với nhau, nhờ ông đến khuyên nhủ, cẩn thận đề phòng, đừng giao binh mã đại quyền cho y.
Bành Oánh Ngọc vâng lời. Ngờ đâu Từ Thọ Huy không nghe lời khuyên, cực kỳ tín nhiệm Trần Hữu Lượng, sau chết vì tay y. Trần Hữu Lượng thống suất bốn lộ nghĩa quân của Minh Giáo, tự xưng là Hán Vương, tranh đoạt thiên hạ với nghĩa quân Đông lộ, cho tới trận đại chiến nơi hồ Bà Dương[5] mới thua trận chết. Trong mấy năm liền y gây ra biết bao nhiêu tội lỗi khiến cho anh hùng hào kiệt trong Minh Giáo tử thương rất nhiều.
Đêm hôm đó Trương Vô Kỵ cùng bọn Dương Tiêu, Bành Oánh Ngọc bàn luận, phân phối binh lính đi các n
PREV 1241242 243 244189 NEXT

Bài Viết Tương Tự

» Ỷ thiên đồ long ký (hồi 16 đến hết)
» Ỷ thiên đồ long ký (hồi 1 đến 15)
» Võ lâm u linh ký
» U linh sơn trang
» Càn khôn tuyệt pháp
» Bích huyết kiếm
» Âm dương thần chưởng
12»
Mục hay: Tải nhạc dung lượng thấp GDL, Tải Đọc truyện voz, f17, BLOG điện tử, tin học, Đọc truyện ma kinh dị có thật , tải Game đánh bài online miễn phí , Chủ đề mobile , tạo Hình nền chữ lồng, Xem ảnh girl xinh , Ảnh chế hài update, Me hài ola, đọc Truyện tình yêu tiểu thuyết , Cách tán gái, Văn mẫu trung học, Truyện cười tổng hợp , Mạch điện tử, linh kiện .