XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
u gọi:
- Tào công công… Công công với ta…
Thành Vương chưa nói dứt lời đã bị Tào Hóa Thuần đâm luôn một nhát kiếm xuyên qua giữa ngực. Sự thể thay đổi quá đột ngột như vậy, không những bọn Cẩm Y vệ hoảng kinh, thất sắc, mà ngay cả Thừa Chí, Hà Thiết Thủ và A Chín ba người cũng ngạc nhiên vô cùng. Riêng có vua Sùng Chính trong lòng khen ngợi thầm Tào Hóa Thuần trung nghĩa.
Thì ra Tào Hóa Thuần ở bên ngoài thám thính tin tức, biết đại sự đã hỏng hết rồi, mưu gian thí quân không xong, mới nghĩ ra một kế khác, thống lãnh ngay nhóm Cẩm Vệ binh vào trong thâm cung cứu giá. Bọn Cẩm y vệ thấy Tào Hóa Thuần giở quẻ, liền vứt ngay khí giới xuống đất.
Tào Hóa Thuần liền gọi:
- Bắt lấy bọn phản tặc này!
Nhóm Cẩm Vệ binh bắt ngay bọn Cẩm y vệ đi ra ngoài cung điện. Tào Hóa Thuần hạ lệnh:
- Xử trảm tất!
Chỉ trong giây lát, bọn người tham dự phản nghịch đều bị chém giết sạch. Sở dĩ Tào Hóa Thuần phải làm nhanh chóng như vậy là để giấu nhẹm độc kế của y, giết người diệt khẩu để sau này không lấy đâu ra nhân chứng mà tố cáo y mưu phản nữa.
Thấy cục diện đã ổn định, Hà Thiết Thủ cười nói:
- Viên tướng công, ngày mai tôi đợi nơi dưới gốc cây lớn ở ngoài mười dặm phía Tây Thành nhé?
Nói xong, nàng dắt tay Hà Hồng Dược đi ra khỏi thâm cung, Sùng Chính vội gọi:
- Các… các ngươi…
Nhà vua muốn ban thưởng công hộ giá cho hai cô cháu họ Hà. Hà Thiết Thủ bao giở thèm để ý tới cái đó, vẫn lạnh lùng đi thẳng. Ngồi lên trên ghế rồng, lên tiếng hỏi A Chín:
- Y là ai thế? Công lao rất lớn, trẫm tất có trọng thưởng cho y.
Nhà vua tưởng nói như vậy, Thừa Chí thế nào cũng quỳ xuống vái lạy. Ngờ đâu chàng vẫn ngang nhiên không thèm để ý tới. A Chín vội kéo áo chàng, và khẽ nói:
- Đại ca mau mau tạ ân Hoàng thượng đi! Nhìn mặt Sùng Chính, Thừa Chí nghĩ đến cha mình xả thân vệ quốc, lập bao nhiêu đại công, mà còn bị nhà vua khép tội lăng trì mà chết, bị phẫn uất đau khổ vô cùng, nhưng Sùng Chính có biết đâu tâm sự của chàng như vậy, lại còn ôn tồn hỏi:
- Tên khanh là gì? Làm việc ở cung điện nào?
Thấy chàng mặc quần áo Thái giám tưởng chàng là một tên tiểu Thái giám. Thừa Chí định thần lại, mới nghiêm nghị nói:
- Tôi họ Viên, là con của Binh bộ Thượng thư kiêm Tiểu Liêu Đốc Sư, Viên Sùng Hoán.
Sùng Chính ngẩn người trong giây lát, hình như chưa nghe rõ lời nói của chàng vậy, lại hỏi:
- Khanh nói gì?
Thừa Chí đáp:
- Tiên phụ có công với nước, mà Hoàng thượng xử tử một cách oan uổng đấy!
Sùng Chính rùng mình nói:
- Bây giờ trẫm đã thấy hối hận vô cùng.
Một lát sau, nhà vua lại hỏi:
- Khanh muốn trẫm ban thưởng cho khanh cái gì?
A Chín cả mừng, khẽ kéo tay áo chàng, ra hiệu bảo chàng nên thừa dịp may này mà xin làm phò mã đi.
Thừa Chí phẫn nộ đáp:
- Tôi vì việc nước mà cứu ông, thật tâm tôi không hề mong muốn được thưởng gì cả. à, phải rồi, Hoàng thượng đã hối hận thì xin Hoàng thượng hãy hạ chiếu chỉ rửa oan cho cha tôi đi.
Tánh Sùng Chinh rất ương ngạnh bởi thế muốn cho nhà vua nhận lỗi còn khó hơn việc xuống bể mò trai. Cho nên, khi nghe Thừa Chí đòi hỏi như vậy, Sùng Chính trầm ngâm không nói gì. Lúc bấy giờ Tào Hóa Thuần tiến vào, cung kính vấn an Thánh thượng và tâu rằng tất cả bọn phản tặc đã xử trảm cả rồi và gia quyến của Thành Vương, thủ lãnh bọn phản nghịch cũng đã bắt giam rồi. Sùng Chính gật đầu rồi nói:
- Được lắm, dù sao khanh vẫn là bầy tôi trung thành nhứt.
Thừa Chí định lật gian mưu của Tào Hóa Thuần ra cho mọi người rõ nhưng chàng nghĩ lại, nghĩa quân của Sấm Vương dù sao cũng sắp đánh vào đây rồi. Nên chàng không nhắc nhở tới nữa, quay lại nói với A Chín rằng:
- Cô cho tôi xin lại thanh kiếm, tôi phải đi ngay đây.
A Chín lo sợ quá, không còn nghĩ tới Phụ hoàng và Tào Hóa Thuần còn đứng cạnh đó, buột miệng nói luôn:
- Bao giờ anh trở lại đây thăm em?
Thừa Chí đáp:
- Công chúa nên bảo trọng lấy ngọc thể.
Giơ tay ra đòi kiếm, A Chín định trả, bỗng rụt tay lại nói:
- Em giữ thanh kiếm này, lần sau anh tới, em sẽ hoàn lại.
Thừa Chí thấy nét mặt của Sùng Chính và Tào Hóa Thuần cùng tỏ vẻ ngạc nhiên.
Chàng không muốn dây dưa nữa bèn lắc đầu rồi quay người đi liền. Đuổi theo ra tới ngoài cung điện, A Chín khẽ nói:
- Anh cứ yên trí, không bao giờ em phụ bạc anh đâu!
Thừa Chí nghĩ, lúc này không phải là lúc giải thích cho nàng rõ, và nơi đây cũng không phải chỗ có thể trò chuyện lâu được, liền nói:
- Thiên hạ sắp đại loạn đến nơi, cô ở trong cung như thế này bất lợi lắm, thà ra giang hồ hay đi xa còn t