Snack's 1967
TienThinhPro.Wap.Sh
Thế Giới Giải Trí Di Động
* Trang Chủ > Truyện kiếm hiệp

U linh sơn trang

Khỉ đuôi dài [OFF]
Quản trị viên
D View:
g :
- A Tuyết là con bé ngoan lắm, ta không muốn nó bị người ta lừa gạt.
Lục Tiểu Phụng nhìn y lộ vẻ kinh ngạc, chàng hỏi :
- Ngươi là gì của cô ấy?
Cái bóng không chịu trả lời câu hỏi, lại hỏi ngược :
- Tại sao Tây Môn Xuy Tuyết muốn giết ngươi? Ngươi có thù hận gì với y?
Lục Tiểu Phụng ngần ngừ một lát, rốt cuộc chàng quyết định nói thật :
- Y bắt gặp tôi và bà vợ của y nằm chung giường.
Cái bóng câm miệng lại, nhìn dính vào chàng một hồi thật lâu, bỗng cười lên một tiếng thật quái dị, y nói :
- Hiện tại ta cũng hiểu được tại sao ngươi đến U Linh sơn trang.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Tôi đến đây để tỵ họa.
Cái bóng nói :
- Không phải vậy.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Ngay cả ông còn không muốn chết, dĩ nhiên tôi càng không muốn chết.
Cái bóng nói :
- Cũng không phải ngươi sợ chết, ngươi đến đây, chỉ bất quá vì muốn vạch trần bí mật của nơi này.
Y nói giọng cả quyết :
- Ngay cả A Tuyết một cô gái như vậy, ngươi còn không động lòng, làm sao lại đi lén lút với bà vợ của Tây Môn Xuy Tuyết?
Lục Tiểu Phụng lại thở ra, chàng nói :
- Tôi chỉ muốn hỏi ông một câu.
Cái bóng nói :
- Cứ hỏi.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Nếu tôi là gian tế, lão Đao Bả Tử sao còn để tôi sống đến bây giờ, ông ta là hạng người lợi hại thế nào, chắc ông còn rõ ràng hơn cả tôi.
Cái bóng bỗng run lên, thân hình co rúm lại thành một nắm, ánh mắt y lộ đầy vẻ bi phẫn, thù hận và sợ hãi.
Lục Tiểu Phụng chầm chậm nói :
- Dĩ nhiên là ông biết, bởi vì người đẩy ông rớt từ trên núi cao xuống chính là ông ta!
Cái bóng lại càng run rẩy hơn nữa.
Lục Tiểu Phụng thở ra nói :
- Nhưng ông cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ không nói bí mật này ra đâu.
Cái bóng nhịn không nổi hỏi :
- Tại sao?
Lục Tiểu Phụng nói :
- Bởi vì thật tình tôi cũng thích Diệp Tuyết lắm, tôi nhất định không thể nào hại phụ thân của cô ấy được.
Cái bóng rụt người bước về sau một bước, giọng nói ú ớ hẳn ra :
- Ai là phụ thân của cô ta?
Lục Tiểu Phụng nói :
- Ông.
Cái bóng bỗng ngã lăn ra, nằm sóng soài dưới đất, ngay cả hô hấp cũng ngưng bặt lại.
Nhưng y vẫn còn chưa chết, một hồi thật lâu, y mới thở dài nói :
- Đúng vậy, ta là phụ thân của nó, mọi người ai cũng ngỡ là ta đã chết, ngay cả chị em nó cũng đều nghĩ là ta đã chết.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Ít ra ông cũng nên để bọn họ biết ông còn sống.
Cái bóng lại nhảy bật người dậy nói :
- Ngươi không được nói cho chúng nó biết, nhất quyết không thể.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Tại sao?
Cái bóng nói :
- Bởi vì bất kể thế nào, ta không thể để chúng nó thấy ta hình dạng thế này. Ta thà...
Giọng nói của y bỗng ngưng bặt lại, y đặt tai xuống mặt đất, nghe một hồi rồi hạ giọng nói :
- Không được nói ngươi đã gặp ta, ta van ngươi.
Nói xong ba chữ cuối cùng, y đã biến mất, ba tiếng đó còn đang vang vang, đầy vẻ cầu khẩn.
Rồi một hồi thật lâu, Lục Tiểu Phụng mới nghe có tiếng chân, một người đang đạp trên lá bước lại hướng này.
Lục Tiểu Phụng chỉ hy vọng người đến là Diệp Tuyết.
Người đến không phải là Diệp Tuyết, mà là Diệp Linh.
Cô thấy Lục Tiểu Phụng, cũng giật nảy cả mình lên, nhưng cô lập tức trấn tĩnh lại ngay.
Cô gái này hiển nhiên còn trấn tĩnh hơn bất kỳ ai tưởng tượng nhiều, và cũng lão luyện hơn nhiều.
Cô hỏi :
- Lúc nãy tôi nghe có người đang nói chuyện ở đây, anh đang nói chuyện với ai vậy?
Lục Tiểu Phụng nói :
- Tôi nói một mình tôi.
Diệp Linh bật cười, cô chớp mắt nói :
- Anh biến thành người lẩm bẩm một mình hồi nào thế?
Lục Tiểu Phụng nói :
- Những lúc tôi phát hiện ra, bạn bè không tin cậy được một chút nào.
Diệp Linh hỏi :
- Tại sao anh phải nằm lăn ra một mình trên mặt đất vậy?
Lục Tiểu Phụng nói :
- Tại vì tôi cao hứng.
Diệp Linh lại bật cười nữa, cô chắp hai tay sau lưng, đi quanh Lục Tiểu Phụng hai vòng, rồi bỗng hỏi :
- Anh điểm huyệt lấy cho mình vì anh cao hứng?
Lục Tiểu Phụng cười khổ.
Chàng không thể không thừa nhận, cô bé này nhãn lực sắc bén còn hơn bất kỳ người nào tưởng tượng, nhưng chàng tin mình còn đủ sức đối phó với cô.
Cỡ hạng người như chàng, muốn gạt một cô bé, dĩ nhiên không phải là chuyện gì khó khăn.
- Nơi đây cây lá, nấm hoang đa số đều có độc, tôi vô ý ăn phải chút ít, đành phải tự điểm huyệt mình dể độc khí khỏi công tới tim.
Chàng bỗng phát hiện ra, nói dối cũng không phải l
PREV 15556 57 5859100 NEXT

Bài Viết Tương Tự

» Ác thủ tiểu tử
» Ỷ thiên đồ long ký (hồi 16 đến hết)
» Ỷ thiên đồ long ký (hồi 1 đến 15)
» Võ lâm u linh ký
» U linh sơn trang
» Càn khôn tuyệt pháp
» Bích huyết kiếm
12»
Mục hay: Tải nhạc dung lượng thấp GDL, Tải Đọc truyện voz, f17, BLOG điện tử, tin học, Đọc truyện ma kinh dị có thật , tải Game đánh bài online miễn phí , Chủ đề mobile , tạo Hình nền chữ lồng, Xem ảnh girl xinh , Ảnh chế hài update, Me hài ola, đọc Truyện tình yêu tiểu thuyết , Cách tán gái, Văn mẫu trung học, Truyện cười tổng hợp , Mạch điện tử, linh kiện .