XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
hích một người là như thế này sao? Vừa tức vừa giận, lại không thể trốn tránh? Lúc Chu Dạ trở về, Lý Minh Thành vẫn còn chưa đi, đang ngồi chơi cờ với cha cô. Đang chơi vui vẻ, cha cô giữ hắn ở lại ăn cơm, hắn cũng không khách sáo, liền lập tức đồng ý. Năm mới, cũng không ăn nhiều. Ăn qua loa vài miếng, có người kêu cha cô đi đánh bài. Lý Minh Thành giúp cô thu dọn bát đĩa, nói: “Thi Thi, ngươi sao lại quen biết Vệ Khanh tiên sinh vậy?”
Chu Dạ hỏi hắn làm sao vậy. Hắn do dự một chút, nói: “Vệ tiên sinh này có phải là tổng tài trẻ tuổi của tập đoàn ‘Vân Mã’?” Cô gật đầu, không nghĩ tới Vệ Khanh nổi tiếng như vậy, ngay cả Lý Minh Thành cũng biết hắn. Lý Minh Thành giật mình, nói: “Thật sự là anh ta sao?” Hắn từng nhìn thấy ảnh chụp Vệ Khanh qua những bức ảnh về những doanh nhân nổi tiếng, Vệ Khanh từng là thạc sĩ quản lý doanh nghiệp ở Thanh Hoa. Bên cạnh lại có bạn học biết rất rõ về hắn, mỗi khi nói tới hắn, lại vô cùng hâm mộ.
Chu Dạ nhún vai, “Đúng thì sao? Không phải cũng chỉ có một cái mũi, hai con mắt à?” Lý Minh Thành hỏi: “Thi Thi, tình cảm giữa ngươi và anh ta tốt lắm sao?” Cô cười, “Ngươi không cần lo lắng, hắn dù có nhiều tiền, cũng chỉ là người. Tư tưởng có chút xấu xa, nhưng cũng không phải người xấu.” Lý Minh Thành lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Thi Thi, ngươi có biết hoàn cảnh gia đình nhà anh ta thế nào không?”
Chu Dạ lắc đầu, “Chúng ta còn không có tiến triển đến bước ấy. Ngươi yên tâm, ta biết giữ chừng mực .” Cô mới mười chín tuổi, nghĩ tới chuyện đó làm gì? Lý Minh Thành trầm ngâm một lúc lâu, nói: “Lấy thân phận và địa vị của anh ta, tới nơi này, không thể nói là không có tâm ý.” Vốn không muốn nói gì, nếu hai người bọn họ thích nhau, cũng không có lý do gì chia cách.
Ngay cả hắn cũng hiểu tình yêu là thế nào, nhưng vẫn không nhịn được nhắc nhở: “Thi Thi, cha Vệ Khanh là đại tướng, Bộ trưởng bộ quốc phòng, anh trai Vệ An là quan chức chính phủ cao cấp. Nếu ngươi và anh ta thật sự muốn ở bên nhau, chỉ sợ có áp lực, ngươi nên chuẩn bị tâm lý trước.”
Chu Dạ đã sớm dự đoán được gia thế Vệ Khanh không đơn giản, nhưng cũng chưa từng nghĩ lại hiển hách như vậy. Vừa nghe, liền thấy giật mình.
Một lát sau, cũng có phản ứng, cười nói: “Ngươi suy nghĩ nhiều quá, chúng ta chỉ mới hẹn hò mà thôi, chưa bao giờ nói tới chuyện này.” Tuy nói như vậy, trong lòng lại chua xót . Cô vẫn còn trẻ, vẫn chưa nghĩ tới tương lai lâu dài. Nhưng mà địa vị xã hội chênh lệch lớn như vậy, vẫn làm cho cô đau lòng không thôi. Lúc này cô và Vệ Khanh, sáng nay có rượu sáng nay say, ngày may ưu đến ngày mai sầu. Vốn cũng chỉ là yêu đương, cho nên, chỉ có thể quan tâm hiện tại.
Ngay cả khi cô còn ít tuổi cũng chưa nghĩ tới, nhưng vẫn có chút cảm giác nao nao.
Vệ Khanh đi rồi, cha cô cũng tìm cớ hỏi cô: “Thi Thi, con nói cho cha biết, con với Vệ tiên sinh đã phát triển tới bước nào rồi?” Lúc đầu Chu Dạ hoảng sợ, lại thấy cha cau mày lo lắng, vội nghiêm mặt nói: “Cha, cha đừng suy nghĩ quá nhiều. Tuy chúng con yêu nhau, nhưng cha nhất định phải tin tưởng con, con biết suy nghĩ đúng mực.”
Làm cha đương nhiên là hiểu con gái mình, ông thở dài, nói một câu đúng trọng tâm: “Vệ tiên sinh tất cả đều tốt, chính là điều kiện rất tốt.” Ông cũng đoán được Vệ Khanh không phải người bình thường, chỉ lo mình cửa nhỏ nhà nghèo, sợ bị người khác nghĩ là trèo cao.
Chu Dạ nói: “Cha, con nói rồi, cha đừng nghĩ nhiều. Con và anh ấy chỉ mới bắt đầu, chưa nghĩ gì tới những chuyện khác. Sở dĩ anh ấy đến nhà chúng ta dự năm mới, vì tuyết rơi nên đường lớn bị phong tỏa, anh ấy đưa con về nhà, bọn con chưa tiến triển tới mức gặp người lớn đâu ạ. Cho nên dù xuất thân của anh ấy như thế nào đi nữa, con cũng không quan tâm. Vả lại, con vẫn còn ít tuổi, chưa từng nghĩ tới việc này.” Giờ phút này, đối với tương lai của mình và Vệ Khanh, cô cũng chưa có chút niềm tin nào, giọng điệu có chút tùy tiện.
Điều này làm cho cha cô bất mãn, nhíu mày răn dạy cô: “Thi Thi, con nghĩ như vậy là sai rồi, chuyện tình cảm sao có thể tùy tiện? Cho dù con còn ít tuổi, nhưng tốt xấu gì cũng sắp tốt nghiệp đại học, đã sắp là người trưởng thành! Bất kể làm việc gì, cũng phải nghiêm túc đúng mực, sao có thể học người khác tùy tiện làm càn? Nếu con và Vệ tiên sinh nảy sinh tình cảm, cha cũng không muốn con giữ cái thái độ như vậy. Đã làm việc gì thì phải chuyên tâm, thái độ chính là thứ quyết định mọi việc, phải thận trọng đối xử…”
Chu Dạ bị nói tới mức thiếu chút nữa không ngẩng đầu lên nổi, cha cô đều nghĩ cô có vấn