tay định giằng điện thoại của Hình Khải, Hình Khải giơ cao tay lên nghiêng trái né phải, Hình Dục thấp nên không thể với tới. Cô đánh mất sự điềm tĩnh hàng ngày của mình, vội vàng trèo lên ghế sô pha, Hình Khải cầm máy di động càng trêu cô hung hơn, khi cuối cùng Hình Dục cũng đã giằng được điện thoại, Hình Khải nói với cô rằng, bố muốn nói chuyện với cô.
Hình Dục biết thời gian của bố nuôi quý như vàng bạc, không dám lần khân, cô nhận điện, thái độ vô cùng cung kính.
Hình Khải dương dương tự đắc, có câu gì mà không đánh không có được ấy nhỉ? Đúng thế thật. Trước khi gọi điện anh đã lén gửi cho bố một tin nhắn, nói với bố rằng lần này nhất định phải phối hợp với con trai để “lừa con dâu” về, còn Hình Dục hoàn toàn không biết về “kế hoạch” của hai bố con anh.
“Vâng, con biết rồi, bố còn muốn nói chuyện với Hình Khải không? Vâng ạ, con đưa cho anh ấy.” Hình Dục đưa máy cho Hình Khải, nhảy xuống khỏi ghế sô pha đi vào bếp.
“Tiểu tử thối, bố già thế này rồi mà còn để con làm mất cả mặt! Trước cuối năm phải cưới được Hình Dục đấy.”
Nói xong, Hình Phục Quốc vội vàng cúp máy, nhưng ông rất vui, từ đầu đến cuối, trong lòng ông chỉ nhận một mình Hình Dục làm con dâu thôi, chưa bao giờ thay đổi.
Hình Khải chuồn đến trước cửa bếp, anh không biết Hình Dục đang bận làm gì, anh đi lên trước, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, sống lưng Hình Dục hơi cứng lại, từ từ quay người, ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn vào đôi mắt đen láy của anh, nhón chân lên, chạm chạm vào môi anh.
Hình Khải ngược lại còn căng thẳng hơn, bao năm rồi? Anh đã đợi bao năm rồi? Thế mà vào giây phút này, tất cả mọi tưởng tượng dự đoán đều thành đồ bỏ, một vài chuyện lại trở nên hết sức thuận lợi.
Đột nhiên, anh nhấc cô lên, ép cô vào tường, nồng nhiệt hôn lên môi cô, cô khẽ ngửa cổ đón lấy những nụ hôn nóng bỏng có phần thô bạo của anh, quấn lấy đầu lưỡi anh không rời, sự đam mê hỗn độn, giải phóng dục vọng đang bừng bừng trong người cô.
Áo khoác ngoài, quần, dây lưng, áo ngủ, từng chiếc từng chiếc một rơi xuống nền nhà, từ từ vương vào tận gối.
Anh ôm lấy cơ thể cô, hôn khắp nơi trên da thịt cô, cô khẽ run rẩy, hai tay luồn vào trong tóc anh, mỗi khi anh có ý đồ thâm nhập phá rào, cô vô thức túm chặt lấy những sợi tóc mà giật mà kéo, theo bản năng cô cong cả người lên, dần dần, hai má đỏ hồng, nhuộm hồng cả đôi môi mỏng.
Hình Khải chăm chú quan sát thần thái không cách nào che giấu của cô, bất giác mỉm cười. Thấy được sự căng thẳng và bất an trong tâm trạng của cô, ngược lại anh thấy rất thoải mái, ít nhất từ đó anh cũng biết được rằng cô không phải là người con gái không sợ trời mà cũng chẳng hãi đất.
Anh cúi người hôn lên môi cô, cố gắng làm dịu sự căng thẳng của cô…
Sau trận cuồng phong, Hình Khải vẫn ôm chặt cô vào lòng, vui mừng trước thắng lợi của mình, họ cũng nên có một cái kết rồi chứ nhỉ?
Lúc này, anh đột nhiên nhớ tới quyển nhật ký, thứ tài liệu duy nhất có thể giúp anh hiểu được thế giới nội tâm của Hình Dục.
“Phải rồi, đôi giày trắng, em còn giữ không?”
“Còn, ở dưới gầm giường. Đôi giày anh vất vả khổ sở tìm lại cho em, đương nhiên em phải bảo quản thật tốt.”
Hình Khải ho một tiếng khá thiếu tự nhiên, Hình Dục thật sự không nhận ra đôi giày trắng đó không phải là đôi giày của cô ư?
Nếu đúng là thật, thì bước ngoặt của cuộc đời cô có lẽ có liên quan tới anh. Nhưng khi đó cô chẳng có biểu hiện kích động khác thường, chỉ là làm cho anh một bữa tối thịnh soạn mà thôi.
“Tiểu Dục, em có biết em đã thay đổi nhân sinh quan của anh không?”
Hình Dục sững lại, cười cười lắc đầu: “Là sự chăm chỉ cần cù của anh đã gây dựng nên sự nghiệp này.”
“Còn nhớ ngày trước em đã dùng điểm số để ép anh không? Anh vì muốn nhìn thấy em cởi đồ nên mới ra sức chăm chỉ học tập. Nhưng sau đó, do thành tích học tập khá lên, đột nhiên lại nhận được rất nhiều những lời biểu dương, những học sinh ngoan học sinh giỏi từng xa lánh anh giờ lại muốn tiếp cận anh, đám trẻ con trong khu đại viện này không còn sợ anh nữa, giáo viên nhìn thấy anh cũng không nhăn trán nhíu mày nữa, bố không những không đánh anh mà còn cười tới mức chẳng khép nổi miệng… lúc ấy anh mới nhận ra rằng, thì ra thành tích có thể chi phối hỉ nộ ái ố của những người xung quanh, nhưng anh vẫn là anh, vẫn đánh nhau gây chuyện, thế mà chẳng ai nói cho anh biết rằng nhân phẩm của anh có