XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
.
Vệ Khanh thấy cô tức giận, rụt cổ lại, vội nói: “Không không không, ý của anh là chúng ta nên thông cảm cho nhau, đương nhiên là giờ anh đưa em về trường.” Trên đường đi, Chu Dạ trầm trầm không nói gì, ngựa hiền thì bị người ta đè đầu cưỡi cổ, người hiền thì bị người ta bắt nạt, cứ phải vậy mới trừng trị được hắn. Xem ra thời gian ăn tết luyện cho hắn thói quen kỳ cục rồi, được voi đòi tiên!
Vệ Khanh dỗ nàng: “Bảo bối, vẫn giận sao? Không phải đang đưa em về trường sao?” Chu Dạ không để ý tới hắn. Vệ Khanh thấy cô như vậy, cảm thấy mất mặt, cúi đầu nói: “Chu Dạ, anh cũng chỉ muốn chăm sóc em vài ngày, có gì là sai chứ, em lại bày cái vẻ mặt kia cho anh nhìn.”
Chu Dạ nghĩ cũng hơi quá đáng, thản nhiên nói: “Ở chỗ anh, em sợ người ngoài đàm tiếu. Vả lại, em muốn về trường sớm, vì vẫn chưa làm xong bài tập, mấy ngày nay cố gắng làm cho xong. Anh cứ ép em như vậy, nên em mới giận đó chứ.” Vệ Khanh dừng một chút, nói: “Được rồi, lần này là anh không đúng. Bây giờ còn giận nữa không?” Tâm địa hắn gian giảo, đúng là Chu Dạ không nhìn nhầm hắn.
Chu Dạ có thể co, cũng có thể duỗi, cũng cho hắn chút mặt mũi, lắc đầu, miễn cưỡng nói: “Không giận nữa.” Vệ Khanh lại nghiêng người hôn cô, dù bất mãn cũng không dám làm loạn, chỉ sờ loạn một chút cho thỏa mãn, rồi mới cho cô xuống xe.
Lúc đó, hai người bọn họ cứ giằng co thường xuyên như vậy. Vệ Khanh mà, bình thường thua là thua, nếu đã hòa thì phải gỡ vốn, chiếm một chút tiện nghi, hiển nhiên là không nóng nảy; còn Chu Dạ, vừa dùng lời lẽ nghiêm khắc từ chối, vừa giúp hắn xuống nước, nên thời điểm cần cứng rắn thì cứng rắn, thời điểm cần mềm mại thì mềm mại; vì thế, hai người cứ ầm ầm ỹ ỹ, loạn xị ngậu, nhưng vẫn rất êm đẹp.
Tết Nguyên tiêu, Vệ Khanh đưa Chu Dạ ra ngoài ăn cơm. Cô cũng không thể không nể mặt hắn, vì thế đành đi, đến lúc đi ra, hỏi hắn ăn cơm ở đâu. Vệ Khanh ôm cô nói: “Chu Dạ, lâu rồi anh chưa được ăn đồ em nấu. Buổi tối đến chỗ anh được không? Anh sẽ phụ giúp em.”
Chu Dạ có chút không muốn, cô không phải kiểu người thích ở nhà nấu nướng, cho dù ở nhà, ở trường, mùa xuân cô không muốn nhúng tay vào nước, thà rằng ăn đồ bên ngoài chứ không muốn tự mình nấu. Lập tức nói: “Bếp nhà anh sạch vậy, chẳng có đồ dùng gì cả, thà ra ngoài tìm quán ăn cho tiện.”
Vệ Khanh một lòng muốn cơm cô làm, kích động nói: “Không sao, thiếu gì thì có thể mua nha, đằng nào về sau cũng phải mua.” Hắn còn mơ ước lâu dài, ước gì mỗi ngày Chu Dạ đều nấu cơm cho hắn ăn. Nói thật, suốt ngày ăn đồ ăn bên ngoài, đã không muốn ăn nữa rồi
Chu Dạ nói: “Vậy sẽ phải rất mua nhiều đồ đấy, cần gì phải thế chứ?” Vệ Khanh liền lái xe tới bãi đỗ xe trong siêu thị. Chu Dạ cũng không muốn phá hỏng niềm vui của hắn, nói: “Tết Nguyên tiêu không phải nên ăn bánh trôi nước sao? Chúng ta đi mua nguyên liệu về nấu là được, còn lại thì
mua đồ ăn bên ngoài.” Vệ Khanh nghĩ cũng nên ăn bánh trôi nước, nói: “Ăn bánh trôi nước thôi sao? Có đủ no không?” Chu Dạ vội nói: “Vậy mua thêm túi bánh trẻo, không phải anh rất thích ăn bánh trẻo sao?” Chu Dạ ngại làm, không chịu xào rau nấu cơm, bánh trôi nước và bánh trẻo chỉ cần thả vào nước sôi là chín, đỡ phải bận rộn.
Ngay cả nước sôi cũng không biết đun nên Vệ Khanh cũng không có ý kiến gì. Nhìn xung quanh, hỏi: “Vậy thớt, dao cũng không cần mua sao?” Hắn nhìn thấy cô ở nhà dùng dao sắc thái rau, vì thế mới hỏi. Cô hỏi lại: “Mua làm gì chứ? Nếu anh muốn mua thì sau này sẽ mua.” Mua đồ xong liền đi ra. Vệ Khanh đi sau cứ nói cái này cái kia cần mua, lại thấy cô bảo mua sau.
Chu Dạ xách đồ xuống, nói: “Vệ Khanh, chúng ta nói trước nhé, ăn cơm xong anh rửa bát.” Vệ Khanh lập tức nhảy dựng lên, nói: “Vì sao anh phải rửa bát chứ?” Lúc ở nhà cô, tới tận bây giờ cô cũng không để hắn rửa bát. Hắn muốn giúp cô rửa rau, cô còn đẩy hắn đi ra.
Chu Dạ ngạc nhiên nói: “Làm gì có chuyện muốn ăn cơm mà không làm việc chứ? Lúc anh ở nhà em là làm khách, thế mới không phải làm!” Vệ Khanh không phục, quân tử xa nhà bếp, hắn kiên quyết kháng nghị: “Anh không biết rửa.” Cô liếc hắn một cái, mặt không chút thay đổi, nói: “Không sao, rửa quen sẽ biết. Hồi xưa lúc mẹ em còn sống, ngay cả mặt bàn em cũng có lau đâu.” Hắn nghĩ hắn là đại lão gia sao, bắt cô hầu hạ hắn chắc?
Vệ Khanh tức giận, còn nói: “Anh mà rửa chén sẽ làm vỡ bát.” Cô thản nhiên nói: “Vỡ cũng là vỡ bát nhà anh. Anh không rửa thì đừng hòng ăn.” Vệ Khanh nghĩ thầm, ăn xong mình không rửa, xem cô