XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ng nhớ trước kia bạn đã nói, bạn và Vệ tiên sinh không có quan hệ gì.”
Chu Dạ thở dài, “Đó là trước kia, ngay cả bây giờ mình và anh ấy có gì đi nữa, về sau cũng chưa nói trước được.” Trương Suất im lặng, nửa ngày sau mới nói: “Thấy bạn và Vệ tiên sinh ở cùng một chỗ, mình…” hắn không nói hết, nhưng vẻ mặt ảm đạm, giọng buồn bã.
Chu Dạ vùi đầu vào cánh tay, thấp giọng nói: “Có lẽ bạn sẽ thấy mình giống kiểu con gái ham hư vinh, nhưng mà , đừng lo. Nếu đổi lại là người khác, mình cũng sẽ nghĩ như vậy.” Có một số chuyện, người ngoài không thể nào hiểu được. Ngay cả người trong cuộc còn mê man không rõ, huống chi là người khác. Nếu Trương Suất vì chuyện đó mà hiểu lầm cô, cô cũng không có gì để nói.
Trương Suất lắc đầu, “Không phải, mình chưa hề nghĩ vậy. Chu Dạ, cho tới bây giờ mình chưa từng thấy một người con gái nào tốt như bạn. Mình thật sự rất thích bạn.”
Chu Dạ nghĩ hắn đang muốn an ủi mình, cười cười: “Cảm ơn, cách bạn khen ngợi người khác thật đáng yêu.” Tươi cười nhưng vẫn không thể xóa đi hết vẻ u buồn.
Trương Suất thở dài, biết là đã muộn, vì thế hỏi: “Bạn thực sự hẹn hò với Vệ tiên sinh sao?” Chu Dạ gật đầu: “Bây giờ thì đúng vậy, còn sau này thì chưa biết thế nào.” Hắn nghe ra giọng nói bi quan của cô, hỏi: “Sao thế?” Hắn lo rằng Chu Dạ bị bắt nạt. Vệ Khanh là cao thủ tình trường, mà Chu Dạ chỉ là một sinh viên chưa biết gì.
Chu Dạ cười khổ: “Bọn mình… coi như là cãi nhau đi.” Trương Suất nhìn cô, hỏi vì sao. Cô lại nghiêng đầu hỏi hắn: “Cậu có biết chuyện nhà Vệ Khanh không?” Trương Suất và hắn là người cùng giai cấp, hẳn là cũng biết một chút chuyện.
Trương Suất gật đầu nói: “Có nghe qua một chút.” Chu Dạ chần chừ, rồi cũng hỏi: “Tối hôm Nguyên tiêu, bọn mình gặp chị dâu anh ấy, mặc quân phục, vô cùng oai vệ.” Trương Suất “à” một tiếng, nói: “Chị dâu của Vệ tiên sinh là con gái duy nhất của Trần ủy viên trưởng, nghe nói từ nhỏ đã tham gia quân ngũ, là một anh thư, nữ trung hào kiệt. Trần gia so với Vệ gia chỉ có hơn chứ không kém, cha mẹ đều là cán bộ cấp cao, bản thân chị ấy cũng là quân nhân cao cấp. Mình từng nghe cha mình nói, chị ấy là người rất nghiêm túc, không biết giả dối.”
Chu Dạ nghe xong lắc đầu, nói đi nói lại, còn không phải là một cuộc hôn nhân giữa tầng lớp thượng lưu và giới chính trị sao? Cô vẫn còn nhớ vẻ mặt lãnh đạm của người phụ nữ ấy với Vệ Khanh tối hôm đó, ngay cả khi nghe tới tên chồng cũng thờ ơ, một người nghiêm nghị như cô ấy, không biết cuộc sống hôn nhân có vui vẻ hay không?
Trương Suất không ngờ rằng cô đã là bạn gái người khác, có chút chán nản vô lực, nói: “Vì sao bạn và Vệ tiên sinh lại cãi nhau?” Cô lắc đầu: “Trương Suất, mình không muốn nghĩ tới chuyện này nữa.” Hiện tại, cô vẫn không hiểu vì sao hắn lại tức giân, người nên tức giận phải là cô mới đúng. Hết lôi lại kéo cô, động tác thô bạo, còn không để ý tới tâm trạng cô, cưỡng hôn cô. Cô vẫn còn chưa hết giận, lúc này lại nghe Trương Suất hỏi, càng thêm chán nản chuyện trước mắt.
Trương Suất tỏ vẻ xin lỗi: “Bạn và Vệ tiên sinh yêu nhau, mình lại nói linh tinh, đúng là không có tư cách…” giọng có chút chua xót. “Nhưng mà Chu Dạ, mình nghĩ bạn vẫn còn suy nghĩ về chuyện này, có phải không?” Đương nhiên hắn có cái nhìn không tốt về Vệ Khanh.
Chu Dạ cười khổ, như vậy xem ra, chuyện của cô và Vệ Khanh đã đi tới hồi kết rồi sao? Trương Suất thấy cô đau lòng, không biết nói gì hơn, nhớ tới một chuyện, đổi chủ đề: “Chu Dạ, đừng nghĩ nhiều quá, chuyện gì cũng có cách giải quyết thôi. Bạn còn nhớ từng hứa sẽ làm mẫu cho mình không?”
Nếu không có hắn nhắc nhở, sợ rằng cô đã sớm quên, liền nói: “Đúng vậy, mình cứ nghĩ bạn đã nhờ người khác.” Trương Suất lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Không đâu, mình vẫn luôn chờ bạn.” Trong câu nói ám chỉ điều khác.
Chu Dã miễn cưỡng hồi phục tinh thần, hỏi: “Bây giờ ư? Bạn cứ lấy bản vẽ tới, mình dựa ở đây được chứ?” Trương Suất lắc đầu: “Không, lần này không chỉ phác họa, mình nhất định phải vẽ thật đẹp. Chờ thời tiết tốt hơn, hoa nở, chúng ta ra ngoại ô đi.”
Chu Thị không có ý kiến gì, nói: “Mùa xuân năm nay tới sớm thật đấy, bạn nhìn xem…” chỉ tay ra ngoài cửa sổ: “Đều đã nảy mầm, sẽ nhanh chóng nở hoa.” Tâm tình cũng tốt lên rất nhiều.
Tình yêu của Chu Dạ cũng sẽ nở hoa rất nhanh, tuy rằng giữa giai đoạn sẽ phải trải qua chút mưa gió.
Tuy Chu Dạ đau khổ, nhưng việc học cũng làm phân t