XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
Đầu hơi choáng, chắc là vì cú ngã hôm wa…….
Bỗng :
- BỐP!!!
Bé đơ ra, đầu óc choáng váng và ngã vật ra …… Hộp cơm bé cất công làm cho hắn rơi ra vung vãi khắp nơi…….
Con bé nhóm trưởng cười nửa miệng đắc ý , đút con dao vào lại :
- Vậy có nhanh hơn ko hả???
- Đại tỉ ghê thật!!! – Cả lũ hùa theo.
- Mau khiêng nó vào nhà kho cũ nhanh đi , kẻo mọi người lại phát hiện nữa đó!!!
- DẠ!!!
Cả lũ nhanh chóng thi hành mệnh lệnh của con bé đó…..
Còn bé thì bất tỉnh ko bít gì nữa………
Còn nói về phần hắn…
Sau khi chờ lâu wa’ bé ko tới, hắn định sẽ tới lớp hỏi thăm bé có đi học ko thì thấy hộp cơm bé làm vất vưởng cạnh cửa sân sau trường….
Hắn nhíu mày :”Sao lại vất cơm ở đây cơ chứ???? Nhưng….. chẳng lẽ…….”
Như có cái gì đó là lạ, hắn chạy nhanh đến lớp học của bé….
- Cho tôi gặp mấy cô hay đi chung với Thiên Thanh!!!
Lũ con gái cùng ré lên khi thấy hắn :
- Aaaaa……. Hoàng tử Thành Vũ kìa tụi mày!!!……
Bọn nó xung quanh lấy hắn, hỏi han. Mấy đứa lớp khác cũng chạy sang xem…
Bọn bạn bé chạy nhanh ra hỏi hắn :
- Cậu có chuyện gì mà cần gặp bọn tôi vậy???
- Mình ra kia nói chuyện được ko??? Ở đây…..- Hắn ái ngại chỉ về lũ con gái
Cả bọn như hỉu ý, mỉm cười :
- Được thui! Ra kia đi.
Khi cả bọn đã đi rồi mà tụi con gái vẫn ồn ào, tám chuyện với nhau về hắn….. (Đúng là hotboy rắc rối wa’ )
- Hôm nay Thiên Thanh có đi học hok vậy?
- Có mà! Cậu ấy còn bảo phải mang cơm trưa đến cho cậu nữa mà. Cậu ko gặp cậu ấy sao??? – Ngọc Anh thắc mắc
- Sao cơ??? Cô ấy mang cơm cho tôi àh!
- Uhm!
- Vậy là tiêu rồi. Tôi thấy hộp cơm cô ấy mang đến vất ngay chỗ cửa sân sau trường……
- Cái gì cơ??? Vậy chắc cậu ấy…….. – Hà Oanh nói thảng thốt.
- Đừng có nghĩ tiêu cực mà!!! Cậu đang làm cả bọn rối lên đó…. – Nguyệt Trân cố trấn tĩnh cả bọn.
- Vậy bây giờ mình phải làm gì đây hả Thành Vũ!!! – Yến Nhi lo lắng
- Bây giờ mình chỉ còn cách là tìm khắp trường thôi. Ko có đủ manh mối để tìm kiếm và biết chắc là Thiên Thanh đang ở đâu cả!! – Thành Vũ vẫn giữ bình tĩnh
- Uhm! Vậy mình chia nhau đi tìm đi.
Chợt, lúc đó :
- A! Chào mấy bé, có chuyện gì mà mặt mày căng thẳng vậy???
Bọn bạn hắn tươi cười lại gần
Hà Oanh nhăn mặt :
- Mấy cậu trông vui wa’ nhỉ??? Bọn tôi đang rối hết cả lên đây còn ở đó mà cười nói vui vẻ !!!
Vũ Doanh ngạc nhiên :
- Ơ!! Người ta mới tới làm gì mà nhăn thế cô nương.
- Hứ!!! Thiên Thanh bị mất tích rồi , ở đó mà nhăn với nhó.
- Sao cơ??? Thiên Thanh bị…….. – Cả bọn xém hét toáng lên.
- Khẽ khẽ cái mồm mấy người, bây giờ bọn tôi và Thành Vũ đang chuẩn bị đi tìm đây. Mấy người giúp 1 tay nhé. – Ngọc Anh cau có.
- Tất nhiên rồi!! Bắt đầu từ đâu đây…..
- Khoan đã, cho tao nói….. – Nhật Tuấn lên tiếng.
- Chuyện gì thế??? – Nguyệt Trân hỏi.
- Nè!!! Có phải là Thiên Thanh bị mất ở cửa sân sau trường hok??? Lúc đó có hộp cơm kèm theo hả????
Cả bọn ngạc nhiên…….Thành Vũ giật mình , lay bạn hỏi :
- Sao mày biết???
- Do tao thấy……. – Nhật Tuấn nhăn răng cười gượng
- Trời….. Mèn đét ơi…. thấy sao ông ko cứu hả????
- Tao có nhìn thấy mặt đâu mà cứu, vả lại bọn này hối đi wa’ nên tao chưa thấy gì hết.
- Vậy ông có bít là bon nó kéo Thiên Thanh đi đâu hok??? – Vũ Doanh hét toáng lên.
- Hình như là….. nhà kho…. gì gì đó.
- Nhà kho hả??? Cũ hay mới….????
- Tao hok bít?? – Nhật Tuấn nhăn mặt, lắc đầu – Ko nghe rõ.
- Thui, mình tìm cả 2 nhà kho lun đi. Nhanh đi. – Thành Vũ lên tiếng.
- Uhm!
Cả bọn tức tốc chia làm 2 nhánh chạy ra 2 nhà kho.
Nhà kho mới : Nhật Tuấn, Nguyệt Trân, Minh Duy, Ngọc Anh, Yến Nhi.
Nhà kho cũ : hắn , Đại Thành, Hà Oanh, Vũ Doanh.
Trong lòng hắn đầy hoang mang, cầu mong bé ko có mệnh hệ gì!!!!!!
Còn lúc này về phần bé cũng chả ổn hơn gì hắn………
Bé sực tỉnh khi bị 1 chậu nước tạt vào người. Toàn thân ê ẩm, nặng nhọc, tay chân bị trói chặt, miệng bị băng lại……..
“Cái nơi wái wỷ gì thế này!!? ” – Bé mệt nhọc mở mắt
Đập vào mắt bé là con nhỏ nhóm trưởng đang túm lấy tóc bé dựng đầu bé dậy. Nó hầm hè như ăn tươi nuốt sống bé :
- Mày đã hỉu lời tao nói là nó như thế nào chưa hả??? Con ranh…….
Bé vẫn im lặng trừng mắt nó thì :
- BỐP!!!!!
Tiếng tát tai chua chát vang lên :
- Mày còn dám gườm tao àh!!! Con này ngon nhỉ??? Mày tưởng mày còn là t