XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
án sự chú ý của cô. Cô đang chờ kết quả kì thi nghiên cứu sinh, vô cùng lo lắng. Có vài trường đã sớm công bố kết quả thi, điểm rất cao, càng làm cô thấy áp lực nặng nề. Tuy cô thi tại trường, nhưng nếu điểm không đủ, thành tích có giỏi tới mấy cũng vô ích, huống chi cô còn phải tranh thủ lo vấn đề tiền nong, đến lúc tiền học phí có nâng lên cũng không cần lo lắng.
Chuyện tình cảm và việc học tập đều lầm vào trạng thái báo động, điều này làm cô mất hết niềm tin. Chu Dạ vừa thầm oán trách nhà trường làm việc chậm chạp, vẫn còn chưa báo điểm, vừa nghe tin báo Tất Thu Tĩnh đỗ thủ khoa bên Thanh Hoa, thi vòng hai chỉ cần làm bài qua loa là qua, nói chung là đã chắc chắn sẽ đỗ rồi. Trường cô như vậy, cô ấy lại thi đỗ vào Thanh Hoa, đã là một kỳ tích, mấy năm mới có một người. Cô càng thêm lo lắng, bất an.
Về chuyện Vệ Khanh, cô muốn đi tìm Lâm Phỉ xin ý kiến, bây giờ cô tâm phiền ý loạn. Nếu là trước kia, cô không hề để tâm tới, cho đỡ v
ướng bận. Nhưng bây giờ không hề đơn giản như vậy, dù gì cũng là tình cảm thật lòng, cho dù buông tay, cũng rất lưu luyến. Nhưng tình hình trước mắt như vậy, vẫn phải ra quyết định. Tiếp tục hay chia tay, cô rất do dự, lý trí nói nên chia tay nhưng tìm cảm thì vẫn hy vọng có thể ở bên nhau. Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, người ngoài cuộc tỉnh táo, người trong cuộc u mê. Chuyện của cô, Lâm Phỉ biết rõ nhất, hy vọng có thể đưa ra một biện pháp thích đáng.
Tới khi cô đi tìm Lâm Phỉ, lại phát hiện cô ấy ở cùng một chỗ với Cao Dương, vô cùng ngạc nhiên. Cao Dương là bạn trai cũ của Lâm Phỉ, có lẽ là bạn trai cũ cũ rồi ấy, không hiểu vì lý do gì mà hai người chia tay, không nghĩ tới bây giờ lại ở chung một chỗ. Cao Dưa cầm túi xách cho bạn gái, để lại hai người nói chuyện, vô cùng lịch sự.
Chu Dạ nhìn bóng Cao Dương khuất sau cánh cửa, vội vàng hỏi Lâm Phỉ: “Ngươi và hắn quay lại rồi sao?” Lâm Phỉ không phải thường nói ngựa tốt không nhai lại cỏ, trời đất thiếu gì cỏ ngon sao? Sao giờ lại quay lại, vô cùng lạ lẫm.
Lâm Phỉ lắc đầu, thở dài nói: “Không có cách nào khác, nghiệt duyên.” Tuy nói như thế, nhưng lại rất vui vẻ . Chu Dạ cười, trêu ghẹo nói: “Vậy thiếu gia trước kia đâu?” Lâm Phỉ nhíu mày, “Đừng nói nữa, loại người ngoài mặt bảnh bao, áo mũ chỉnh tề, nhưng thực tế lại là mặt người dạ thú. Ta đã học được bài học, nhìn rõ ràng rồi, quyết định chia tay không luyến tiếc. Cao Dương cũng đã hứa sẽ không lăng nhăng với những người mẫu nữa khác, bỏ đi, vì hắn, ăn lại một lần cũng đáng giá.”
Chu Dạ cảm thán, chuyện của cô ấy xem như viên mãn, còn mình thì không biết thế nào bây giờ. Vì thế đem mọi chuyện kể cho cô nghe, hỏi cô có ý kiến gì không. Lâm Phỉ nghe xong, có chút giật mình, hỏi: “Anh ta ở nhà cậu mừng năm mới sao?” Chu Dạ gật đầu, nhớ tới càng thêm lựa chọn khó khăn. Sớm tối ở chung, khó tránh khỏi lâu ngày sinh tình.
Lâm Phỉ cũng biết loại tình cảm này khó có được kết quả tốt, không dễ dàng lấy lòng mọi người, nhưng trên lập trường bạn bè, vẫn cẩn thận nói: “Chu Dạ, thực sự ý ngươi thế nào? Chỉ là muốn cùng hắn yêu chơi bời, hay còn ý khác… hoặc là muốn kết hôn?”
Chu Dạ hoảng hốt, vội xua tay nói: “Không có, ta chưa từng nghĩ tới chuyện này.” Kết hôn, vì sao hết cha cô, giờ lại tới Lâm Phỉ nhắc nhở tới? Sở dĩ cô cảm thấy chuyện hôn nhân là xa vời, nguyên nhân đơn giản là ngay cả trên danh nghĩa pháp luật, cô còn chưa đủ tuổi kết hôn.
Lâm Phỉ nhún vai: “Nếu ngươi không coi đó là điều kiện quan trọng hàng đầu, thì chuyện nam nữ ở chung một chỗ, đương nhiên nảy sinh tình cảm. Nếu thấy bên nhau không thoải mái, không hợp nữa thì chia tay.” Chu Dạ chán nản, úp mặt vào bàn, rên rỉ nói: “Ta cũng biết điều đó, nhưng mà ta thực lòng thích anh ấy… ngươi nhìn ta bây giờ xem, đúng là chẳng có tiền đồ gì cả!”
Lâm Phỉ thở dài, “Trước kia ta cũng rất thích thiếu gia kia, vừa đẹp trai vừa hài hước, cũng không phải vì anh ta có tiền, nhưng mà người ta chỉ chơi đùa với ngươi cho vui, sau khi chán chê, sẽ không đối xử tốt với ngươi nữa. Chờ ngươi níu kéo, sẽ thành người không biết xấu hổ. Nói thật, trước kia Vệ Khanh cũng đối xử với các cô gái khác như vậy.”
Lời này nói ra làm lòng Chu Dạ tê tái. Bây giờ Vệ Khanh đối xử tốt với cô, nhưng có thể bao lâu? Bây giờ còn chưa lún sâu vào bùn, nhưng chẳng may sau này hắn thay lòng đổi dạ thì sao? Cho dù mình có kêu trời kêu đất cũng chẳng ích gì, có khổ cũng không nói lên lời. Trước kia không liên quan, cô không thích hắn, vỗ tay hai phát là xong; nhưng bây giờ thì khác, biết