XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
rõ không có kết quả, cứ lưu luyến không thôi, đến khi thật sự bị hắn vất bỏ, cũng chỉ có thể nói là gieo gió gặt bão.
Suy nghĩ như vậy, cuối cùng cũng thông suốt. Cô vốn từng muốn có một thời gian hưởng thụ tình yêu, cho tới bây giờ, Vệ Khanh vẫn chưa làm gì sai. Nếu cứ tiếp tục, chưa chắc đã như vậy. Cô không muốn cãi nhau tới mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, không muốn cả đời ân hận, bây giờ vẫn còn có thể lùi bước, buông tay, chạy nhanh ra khỏi bờ vực thẳm, quay đầu lại là bờ.
Chu Dạ lẻ loi một mình, chỉ có thể tự mình bảo vệ mình
Lúc Vệ Khanh gọi điện muốn gặp cô, cô đã có sẵn chủ ý, vì thế vui vẻ đồng ý. Giống như sóng biển đón gió, Chu Dạ đã hạ quyết tâm.
Địa điểm do Chu Dạ chọn, cô nói muốn đi Di Hòa Viên chơi. Cô muốn tìm một nơi phong cảnh đẹp làm chỗ chia tay, tâm tư cũng thoải mái hơn. Kiên quyết không cho Vệ Khanh tới đón, nói sẽ đứng ở cổng điện ngọc chờ. Tự mình mượn xe đạp phóng tới, từ sớm đã ra khỏi cửa. Đến nơi đứng chờ mãi vẫn không thấy Vệ Khanh đến, nghĩ thầm, chẳng lẽ chia tay cũng gian nan như vậy?
Tay nắm chặt túi xách lăc lư, nhàm chán đứng chờ, có nhiều người khách nước ngoài đi tới gần, hỏi cửa vào Di Hòa Viên có phải ở phía trước hay không. Chu Dạ không giỏi tiếng anh, ngượng ngùng mở miệng, đỏ mặt khoa tay múa chân, nói phía trước phía trước, rẽ trái rẽ trái là đến. Đến khi đám người kia hiểu được, người cô đã ướt đẫm mồ hôi. Có một chàng trai thấy cô xinh xắn, muốn lại gần. Cô nghĩ thầm, mẹ ơi, muốn hỏi cái gì thì hỏi, đừng có hỏi tiếng Anh là được, tốt nhất là chuồn nhanh thôi.
Vệ Khanh nghe Chu Dạ đồng ý gặp hắn, rất vui, nghĩ cô đã hết giận, vừa đi vừa huýt sao, nhanh chóng tới nơi. Nhưng trên đường đi bị kẹt xe, đoạn từ Thanh Hoa tới Di Hòa Viên, đường xá loạn xạ, hắn đành dừng xe ven đường, chạy bộ tới.
Đến nơi, thấy Chu Dạ đang nói chuyện với một gã trai người nước ngoài, xông lên, ôm eo cô, giữ chặt, lại dùng tiếng Anh khách sáo hỏi: “Anh bạn, muốn hỏi gì vậy?” Chàng trai nhún vai, lại liên tục nói cảm ơn Chu Dạ, chậm rãi bước đi.
Vệ Khanh giả vờ như không biết, hỏi: “Em nói chuyện gì với hắn vậy?” Chu Dạ đẩy vuốt sói của hắn ra, nói: “Không có gì, cậu ta chỉ hỏi đường thôi.” Vệ Khanh hừ một tiếng, hỏi đường mà ân cần như vậy sao? Tay lại vươn tới. Chu Dạ không biết làm sao, bỏ qua đi, coi như là lần cuối cùng, đi vào nói sau.
Hai người mua vé vào cửa, đi vào Đông Cung Môn, dọc theo hồ Côn Minh, đi về phía đình Tri Xuân (đình ở đây là ‘lương đình’: nơi để khách đến chơi nghỉ ngơi, ngắm nhìn cảnh vật; ko phải đình chùa đâu a). Vệ Khanh hít sâu một hơi, nói: “Lần này đi công viên chơi cũng tốt, nhưng hoa vẫn chưa nở, đợi vài ngày nữa quay lại, anh cho em hưởng thụ đãi ngộ đặc biêt.” Chu Dạ không để ý tới hắn, đi qua cầu, đi về đình Tri Xuân trước. Nhìn xung quanh, không có du khách nào khác, đúng là nơi nói chuyện thật tốt.
Từ nơi này có thể nhìn thấy Thập Thất Khổng Kiều ở phía xa xa, nối liền hòn đảo với bờ và những hành lang dài nối liền các dãy nhà trong cung điện, trời xanh nước biếc, non sông tươi đẹp, cảnh sắc tự nhiên, như chốn bồng lai tiên cảnh. Cô sắp xếp suy nghĩ, hắng giọng, nghiêm nghị nói. “Vệ Khanh, hôm nay tới đây, em có chuyện muốn nói với anh.”
Vệ Khanh lau lau bụi trên lan can, dịu dàng đỡ cô ngồi xuống. Chu Dạ lắc đầu: “Vệ Khanh, em và anh ở bên nhau rất vui vẻ, anh đối xử với em rất tốt, thật ra, em cũng rất thích anh. Nhưng mà, chúng ta chia tay thôi.” Thật ra, trong lòng cô có rất nhiều điều muốn nói, nhưng ra ngoài miệng thì chỉ được mấy câu ít ỏi. Cô cảm thấy đau lòng, vì thế xoay người nhìn sang chỗ khác, quay lưng về phía hắn, trước mắt chính là núi Vạn Thọ nguy nga thanh tú, bao nhiêu tự danh nhiều không đếm xuể, nhưng ánh mắt cô thật mơ hồ.
Lời này với Vệ Khanh mà nói, không khác sét đánh giữa trời quang, nghiêm mặt hỏi: “Vì sao lại như vậy? Em thử nói lý do coi!” Giọng càng lúc càng lớn, đã muốn đứng dậy, trợn mắt nhìn cô, tức đến mức sắp không kiềm chế được. Trong lòng hắn tràn đầy vui sướng chạy tới đây, nghe được những lời vô tình vô nghĩa của cô, còn có thể kiềm chế không phát tác, đã là cực kỳ hiếm thấy.
Chu Dạ xoay người, ngẩng đầu nhìn hắn, khuôn mặt bình tĩnh, không sợ hãi, trấn tĩnh như núi, nói từng tiếng rõ ràng. “Không có lý do. Trước kia anh cùng những người khác chia tay, cũng cần lý do sao?”
Vệ Khanh không ngờ báo ứng đến nhanh như thế, lại có người dùng “gậy ông đập lưng ông”, chuyên môn trị hắn. Nghiến răng nghi