XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
n lợi nói: “Không phải chúng ta đang rất tốt sao? Vừa rồi em cũng nói, em rất thích anh, không phải sao? Vì sao đột nhiên lại muốn chia tay?” Tiến lại gần, nắm chặt tay cô. Hắn hoài nghi không biết hôm nay cô có uống nhầm thuốc không, nổi điên rồi.
Chu Dạ nghiêm mặt, rút mãi không ra, cuối cùng thở dài, không biết phải làm sao, nói: “Vệ Khanh, khoảng cách giữa chúng ta quá lớn, anh là người có quyền có thế, còn em chẳng qua chỉ là một sinh viên nhỏ, sớm hay muộn cũng sẽ chia tay thôi, cần gì chứ?” Đau lâu không bằng đau ngắn. Rút tay ra, bước nhanh lên bờ, thầm nghĩ ra về.
Vệ Khanh kịp phản ứng, hai ba bước đuổi theo cô, không cam lòng nói: “Vì sao em lại như vậy? Bởi vì lý do hoang đường này mà chia tay với anh sao?” Chu Dạ chua xót nghĩ, lý do này còn chưa đủ hay sao? Tránh hắn, nói: “Vệ Khanh, em không trèo cao được. Tất cả những ngày qua, anh đối với em rất tốt, em đều nhớ rõ. Anh dạy em rất nhiều điều, bao gồm cả tình yêu, em rất cảm ơn anh, cả đời không quên. Nhưng nếu tiếp tục dây dưa, cũng chẳng có ý nghĩa gì.” Cuối cùng ảm đảm kết thúc, không bằng sớm chia tay. Lúc nói những lời này, dùng toàn bộ sức lực, đem nước mắt chảy vào trong.
Bề ngoài cô nhu nhược là vậy, nhưng trong tâm lại kiên cường, không chịu khuất phục.
Vệ Khanh hiểu ra, tức giận, quát: “Chu Dạ, em đá anh?” Cái gì mà khoảng cách chênh lệch, cái gì mà trèo cao? Hắn không tin, không phải trước kia cô vẫn ở bên cạnh hắn đấy thôi! Bây giờ lại lôi chuyện này ra làm lý do. Cô làm như vậy, chỉ có thể giải thích, cô muốn đá hắn. Vệ Khanh không biết mình đã gây nghiệp chướng gì, để tới hôm nay tới phiên hắn bị gái đá. Giận không thể kiềm chế nổi. Kích động, cầm chặt lấy tay Chu Dạ.
Chu Dạ nhìn du khách qua lại, cũng có không ít khách nước ngoài, mọi người tò mò nhìn về phía họ, vừa cuống vừa giận, đúng là không thể chịu nổi cái người mặt dày này. Vừa giãy giụa muốn rút tay ra, vừa la lên: “Vệ Khanh, anh nói chuyện nghiêm túc đi! Cái gì mà em đá anh, cũng không khác gì anh đá em đâu. Anh không cảm thấy, thân phận địa vị chúng ta chênh lệch như vậy, có thể ở cạnh nhau sao? Anh còn không mau buông tay, t
hế này mà gọi là nói chuyện à? Bỏ tay ra, bỏ tay…” cổ tay ửng đỏ, tiết mục chia tay biến thành trò cười khôi hài cho du khách thưởng thức.
Đang lúc xôn xao, điện thoại Vệ Khanh vang lên, hắn không thèm để ý tới, nhưng lại gọi hết lần này tới lần khác, có lẽ là việc gấp. Hắn kéo Chu Dạ tới ven đường, một tay rút điện thoại ra nghe, bực bội nói: “Có chuyện gì?” Chậm rãi, sắc mặt hắn thay đổi, cúp máy, mới nhớ ra Chu Dạ đứng bên cạnh, vừa tức vừa giận, quát: “Đi theo anh!”
Chu Dạ nhân lúc hắn không chú ý, nhanh chóng thoát ra, bĩu môi nói: “Thái Hậu triệu kiến, còn không mau về nhà!” Cô nghe thấy hắn gọi bà già, rất phản cảm. Vệ Khanh cố nén giận, gắng bình tĩnh nói: “Chị dâu anh vì việc công mà bị thương, anh phải qua xem.” Hắn sợ cô đa nghi, còn cố ý giải thích. Rồi lại đổi sắc, hầm hầm nói. “Chu Dạ, việc này chưa xong đâu.”
Chu Dạ chạy nhanh ra xa, sợ lại dây dưa với hắn, đi một quãng xa mới đứng lại, nói với qua: “Chúng ta không còn liên quan gì nữa.” Vệ Khanh giận điên, chỉ vào cô nói: “Chu Dạ, em cứ chờ xem, chờ anh quay về dạy cho em bài học thế nào.” Rồi nhanh chóng rời đi. Chu Dạ không quen nhìn bộ dáng kiêu ngạo của hắn, cũng hét vang lên: “Được!” Rất to và rõ ràng. Sao cô phải sợ hắn trả thù chứ? Có gì là tốt, suốt ngày đe dọa người khác!
Vệ Khanh dừng bước, quay lại nhìn cô, thấy hai tay cô chống nạnh, khiêu khích nhìn hắn, nhìn như vậy, thật giống phong cách của một người đàn bà chanh chua, chửi đổng. Không hiểu vì sao, “phụt” một tiếng bật cười, xoa xoa mũi, vừa tức vừa buồn cười, không biết phải làm thế nào, nói không ra lời, đành phải lắc đầu rời đi.
Hắn cứ như vậy mà dung túng cho Chu dạ, theo bản năng bởi vì tuổi Chu Dạ còn nhỏ, nóng giận mất khôn, nói năng linh tinh. Lấy tuổi của hắn so ra, còn hơn cô mười tuổi. Nhưng lần này, cô thực sự là hơi quá đáng!
Vệ Khanh đi tới cửa, nghĩ rằng không được, không nên để cô ở lại đây một mình, nên nhân cơ hội này đưa cô về nhà gặp cha mẹ mới đúng, đỡ để cô phải lấy gia đình làm lý do. Vì thế quay lưng lại tìm người, vẫn còn đang ở gần đình Trì Xuân, sao chớp mắt một cái đã không còn bóng dáng? Vì thế lại gần mấy du khách hỏi thăm, có thấy một cô gái đi giày thể thao, mặc áo khoác màu đỏ không, lập tức có người nói thấy cô đi qua Thập Thất Khổng Kiều, sang bên đảo rồi.
Hắn đi theo tìm, đứng ở đình nhìn xung quanh, vừa thấy, thiếu chút nữa tức n