XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ổ phổi, trơ mắt nhìn cô đi cùng với vài du khách thành một đoàn, ở bến đò chèo thuyền đi rồi! Thuyền nhỏ lắc lư di chuyển, rất xa nhìn thấy cô cầm thanh chèo, nhìn ra là nghịch nước, rất vui vẻ! Hắn buông điện thoại, nghĩ thầm, Chu Dạ, em giỏi lắm, hắn mà không trả nổi cơn tức này, sau này khỏi cần lăn lộn ngoài xã hội!
Xe hắn không ở gần đó, tình hình giao thông lại không được tốt, vất vả lắm mới về đến nhà, sớm chết nghẹn vì bực mình. Đóng cửa xe “Rầm” một tiếng, làm cho người gác cổng giật mình. Điều chỉnh nhịp thở mới đi vào, chẳng mấy khi cả nhà tụ họp đông đủ. Cha hắn, Vệ Thiệu đang ngồi ở phòng khách đọc báo, đã sáu mươi tuổi, lưng thẳng nghiêm nghị, mái tóc đã điểm bạc; anh trai hắn Vệ An và hắn có vài phần giống nhau, tuổi hơi lớn, trên trán đã có nếp nhăn, trước bàn một đống văn kiện, tay còn cầm một tệp, nhìn sang bên cạnh, thấy bà vợ vẫn mặc quân phục như trước, chỉ khác là có thêm một cánh tay bị quấn băng gạc.
Mẹ hắn năm mươi sáu tuổi, nhìn đã biết hồi trẻ chắc chắn rất xinh đẹp, Vệ Khanh giống bà nhiều hơn. Khuôn mặt luôn tươi cười, tự mình gọt hoa quả bước vào, chào hỏi: “Chẳng mấy khi đông đủ, ăn hoa quả trước đi, rồi còn ăn cơm.” Đông đủ một chỗ như vậy, ngay cả lễ mừng năm mới ở nhà hắn cũng không thường xuyên được như thế.
Vệ Khanh đi vào chào hỏi, mẹ hắn lườm hắn: “Cũng biết trở về sao, còn không biết vất vưởng ở chỗ nào.” Lớn như vậy rồi mà còn như trẻ con. Vệ Khanh quay đầu lại, khách khí nói: “Chị dâu.” Chị dâu hắn, Trần Lệ Vân hơi hơi gật đầu, cũng không nói chuyện. Mặc dù tay bị thương, nhưng vẫn ngồi thẳng tắp, không nhúc nhích, trên mặt cũng không biểu hiện gì. Hắn có chút xấu hổ, đành phải lại gần hỏi: “Sao lại bị thương?” Đây cũng không phải lần đầu tiên chị bị thương.
Mẹ hắn thở dài: “Lệ Vân, con cũng phải cẩn thận một chút mới được! Mặc dù đó là nhiệm vụ, nhưng rất nguy hiểm, may mà viên đạn bay lệch, vẫn còn giữ được mạng.” Nhìn nhìn cô, cẩn thận nói: “Công việc nguy hiểm như vậy, con còn không chịu đổi ngành, chúng ta tôn trọng quyết định của con. Nhưng, nhìn con như vậy, lại là phụ nữ, không cần lúc nào cũng xông lên tiền tuyến, lui về phía sau cũng vẫn là phục vụ tổ quốc, đều là công việc mà mọi người dân phải làm…”
Trần Lệ Vân cắt ngang lời bà: “Đúng ạ, đều là công việc cần người làm, cho nên chuyện nguy hiểm đó cũng cần có người đi làm. Mạng của con cũng là mạng, mạng của binh lính cũng là mạng, đây là chuyện con phải làm. Nhiều đồng chí đã hy sinh như vậy, con bị thương một chút có đáng kể gì!” Từng chữ từng chữ nói ra, đều rất khí phách, giống như con người cô.
Từ nhỏ Trần Lệ Vân đã chịu sự huấn luyện của quân đổi, luyện được một thân võ nghệ. Gia đình cô đặc biệt, từ nhỏ cha mẹ đã dạy cô phải vì tổ quốc mà cống hiến, vì thế sau khi tốt nghiệp, công tác luôn trong quân ngũ, thường xuyên làm những nhiệm vụ nguy hiểm, kiên cường hiếu thắng, ý chí kiên định. Sợ người khác vì hoàn cảnh gia đình cô, mà cho cô hưởng đãi ngộ đặc biệt, cho nên nếu có nhiệm vụ nguy hiểm, thường xuyên đứng lên gánh vác. Nhưng mỗi lần như vậy, đều không tránh khỏi bị thương.
Mẹ hắn bị cô không chút khách khí bác bỏ, bất đắc dĩ lui về phòng bếp. Với đứa con dâu này, bà không còn lời nào để nói, quan niệm người già cổ hủ, mặc kệ bên ngoài khen cô anh thư kiệt xuất thế nào, trong mắt bà, con dâu vẫn là con dâu, nên ở nhà giúp chồng dạy con, vào sinh ra tử thì có ích lợi gì?
Lão Đại tướng Vệ Thiệu mặc y phục hàng ngày, bởi vì cũng là quân nhân, cho nên với người con dâu này luôn luôn thấu hiểu, chưa từng bao giờ phê bình. Liền nói: “Lần này Lệ Vân lập được ba chiến công lớn, rất đáng ăn mừng. Lệ Vân, con đi thay quần áo rồi xuống ăn cơm đi.” Tối hôm Tết Nguyên tiêu, Trần Lệ Vân chỉ ở nhà với cha mẹ một lát, rồi mang theo thuộc hạ đi làm nhiệm vụ. Sau một hồi hỗn loạn, bị thương ở tay, nhập viện vài ngày rồi mới trở về Vệ gia, thương thế đã không còn đáng ngại. Lập tức đứng dậy, cung kính gật đầu, xoay người lên lầu.
Cô mới đi tới chỗ rẽ, đã thấy Vệ lão đại tướng lại lên tiếng: “Vệ An, tay Lệ Vân bị thương, sợ không dễ cử động, con lên giúp con bé đi.” Rõ ràng là tác hợp vợ chồng hai người. Trần Lệ Vân nghe xong nhíu mày, vẫn ngẩng đầu như trước bước thẳng lên trên. Vệ An hoảng sợ, đứng dậy nhìn cha. Vệ đại tướng trầm giọng nói: “Còn không mau đi!” Anh bất đắc dĩ bỏ lại văn kiện trong tay, đi theo lên lầu.
Vệ Khanh ở bên cạnh lắc đầu, hai vợ chồng mà so với