XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
o sư và Thẩm giáo sư không biết vì sao hắn lại xuất hiện ở nơi này, tiến lên chào hỏi: “Vệ tiên sinh.” Nhìn hắn và Chu Dạ, ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ. Vệ Khanh cười cười, trấn tĩnh nói: “Tôi tới Vân Nam công tác, biết Chu Dạ tới đây vẽ vật thực, tìm cô ấy có việc. Không gây trở ngại cho mọi người chứ?”
Tiếu giáo sư không ngờ Chu Dạ lại là chân nhân bất lộ tướng [13], lại có quan hệ thân mật với một người như Vệ Khanh, mặc dù không biết là quan hệ gì, vẫn khách sáo nói: “Không có, không có. Hai ngày nay Chu Dạ có chút không khỏe, Vệ tiên sinh tới đây, vừa vặn có thể chăm sóc cô ấy.” Ánh mắt không ngừng đánh giá, lướt qua lướt lại hai người kia.
Thông qua nhà trường, Vệ Khanh mới biết họ sắp xếp việc này, vì thế đi máy bay tới Côn Minh trước, sau đó ôm cây đợi thỏ. Chu Dạ đứng đó, chân tay luống cuống, nhìn hắn mà không biết nên nói gì mới tốt. Quay đầu hỏi Tiếu giáo sư lịch trình cụ thể. Tiếu giáo sư và Thẩm giáo sư bàn bạc, nói các sinh viên đi đường xa vất vả, thể xác và tinh thần mỏi mệt, hôm nay nghỉ tạm ở nhà nghỉ một ngày, ngày mai sẽ tới công viên.
Vệ Khanh vờ vịt đưa một mấy túi đồ cho Chu Dạ, nói: “Anh đi trước nha, trưa sẽ đón em ra ngoài ăn cơm.” Chu Dạ trừng mắt nhìn hắn xuống xe, cảm thấy một đời liêm khiết của mình bị hắn hủy rồi, đúng là nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch oan ức.
Vệ Khanh đứng ở ven
đường còn vẫy tay với cô, Chu Dạ thở phì phì quay đầu sang chỗ khác, không thèm nhìn hắn. Xe đi tới nhà nghỉ vùng ngoại ô. Đầu Chu Dạ như to gấp đôi ra, cô không ngờ rằng Vệ Khanh như bóng ma đuổi theo tới tận Vân Nam. Mở túi đồ ra lại thấy, bên trong đủ thứ thuốc, thuốc trị cảm, thuốc giải nhiệt, thuốc dạ dày, vẫn còn đóng nhãn mác, còn có cả nước uống, lại còn có một ít tinh dầu. Trong túi khác thì toàn là những đồ ăn vặt mà cô thích, thịt bò khô, sôcôla, khoai tây chiên, đều là loại ngon nhất.
Anh ta có ý gì chứ? Không phải đã chia tay rồi sao? Chu Dạ buồn bực nhìn ra ngoài cửa sổ nhìn phong cảnh. Cảm thấy không biết phải làm sao, nghĩ tới hắn vì mình mà đi từ nửa vòng tổ quốc tới đây, còn cẩn thận vì cô chuẩn bị nhiều thứ như vậy, không phải là không cảm động.
Hiển nhiên là nhà nghỉ mà nhà trường liên hệ cũng không khá hơn chút nào, hai giáo sư, một hướng dẫn viên du lịch, vừa vặn là ba mươi người. Tiếu giáo sư nhận chìa khóa phòng, tập trung ở đại sảnh: “Chúng ta dự định ở Côn Minh ba tới năm ngày, sau đó sẽ tới Lệ Giang. Cho nên mấy ngày này ở Côn Minh, mọi người cố gắng chấp nhận, đi ra ngoài chính là chịu khổ luyện, cũng đừng oán giận tiện nghi ở đây kém, mọi người cố gắng vượt qua chút.”
Đến lúc chia phòng mới hiểu vì sao Tiếu giáo sư lại nói như vậy, một cái phòng nhỏ bỏ thêm cái giường mà nhét bốn người lại, dường như ngay cả chỗ xoay người cũng không có. Chu Dạ không nói gì, thậm chí còn nghi ngờ không biết toilet có dùng được hay không? Chia phòng xong, mọi người vất toàn bộ hành lý xuống, chả buồn rửa chân, nằm úp xuống giường hết loạt. Ngồi tàu hỏa lâu như vậy, xương cốt mỏi nhừ, ngã xuống rồi thì không muốn đứng dậy nữa.
Lưu Nặc chọc chọc cô: “Này, Chu Dạ, mọi người vừa nói cái người đàn ông kia là tổng tài tập đoàn Vân Mã, hình như tên là Vệ Khanh à? Nghe nói còn tham dự lễ trao học bổng của trường mình nữa. Thành thật khai báo đi, rốt cuộc bạn và anh ta có quan hệ gì? Lần này đừng tưởng lừa được mình nữa.” Vừa nhìn ánh mắt hai người đã thấy không bình thường.
Chu Dạ nghĩ, chẳng lẽ đây là mục đích của Vệ Khanh, muốn làm cả thiên hạ biết rõ ràng quan hệ giữa bọn họ ? Cái mà hắn gọi là bài học đây sao? Làm cho cô không thể tiến, không thể lùi, đành phải ở cùng một chỗ với hắn? Sao người này lúc nào cũng bá đạo như vậy chứ? Không phải đã chia tay rồi sao? Vất vả lắm mới hạ quyết tâm, giờ lại làm cho cô tâm phiền ý loạn, mờ mịt không biết nên làm thế nào nữa.
Hóa ra ý chí của cô cũng không kiên định như cô nghĩ. Chỉ cần nhìn thấy Vệ Khanh, toàn bộ phòng bị trong lòng cô đều tan rã. Không biết từ khi nào, hắn đã cắm trại tạm trú trong tim cô.
Lưu Nặc thấy cô không trả lời, cù cù người cô, Chu Dạ buồn không chịu được, liên thanh xin đầu hàng, trốn từ đầu này tới đầu kia, thở hổn hển nói: “Chị hai à, ngồi tàu hỏa lâu như vậy, chị không mệt sao? Vẫn còn sức mà tám chuyện người khác nữa.” Lưu Nặc huých cô một cái: “Bạn được xem như là người khác sao?” Lại cẩn thận hỏi: “Là bạn trai à?”
Chu Dạ trùm chăn kín đầu không nói chuyện, không giống như lần trước thề thốt phủ n