XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ấp, đến cuối kì thi anh đã có thể giúp chị ôn tập.
Không biết Dĩ Thâm nói gì, giáo sư Chu nhìn về phía chị nheo mắt gật đầu, đoạn vẫy tay từ biệt.
Đợi anh quay lại, Mặc Sênh hiếu kì hỏi:
- Anh và giáo sư đã nói với nhau những gì?
Dĩ Thâm đáp:
- Tôi bảo tôi và một người bạn quay trở lại thăm trường – Và Dĩ Thâm quay sang nhìn chị bằng ánh mắt kì lạ – Giáo sư vẫn còn nhớ cô đấy.
- Thật không? – Chị ngượng nghịu nói nhỏ – Có lẽ giáo sư có ấn tượng rất sâu về tôi.
Một trong những lần cùng Dĩ Thâm đi nghe giảng chị đã gây ra một chuyện nực cười.
Giáo sư Chu lên lớp không bao giờ điểm danh, ngay cả gọi sinh viên trả lời cũng rất tùy hứng, tiện ai thì chỉ định người đó. Có một lần Mặc Sênh xúi quẩy, bị giáo sư Chu gọi lên và đến bây giờ chị vẫn còn nhớ câu hỏi hôm đó của giáo sư là gì:
- Theo bạn bốn người ABCD nên phán xử thế nào?
Chị phân vân, thầm nghĩ bốn nhân vật này là ai, họ phạm tội gì, nên xử thế nào? Bài giảng của giáo sư chị đâu có bỏ vào tai. Bí quá chị đành kéo áo cầu cứu Dĩ Thâm, không ngờ anh trả lời cộc lốc:
- Tôi chẳng nghe thấy gì hết.
Thì ra trước đó họ vừa cãi nhau Dĩ Thâm còn đang giận chị. Giận thì giận nhưng thấy chết mà không cứu thì quá hẹp hòi!
Kết quả chị trả lời như một cái máy:
- Xử tù giam có thời hạn.
Cả hội trường cười ồ, có người nào đó nói to:
- Thưa thầy cô ấy không phải sinh viên khoa mình.
- Thế ư? – Giáo sư Chu cảm động – Cô gái, có phải cô thích môn hình pháp học không?
Lại một trận cười rộ:
- Thưa thầy cô ấy theo bạn trai đi nghe giờ thôi.
Giáo sư Chu là người rất vui tính, ông mỉm cười vui vẻ:
- Thì ra là vậy, thế cô ấy là bạn gái của ai?
Dĩ Thâm mặt đỏ dừ, lúng túng đứng lên:
- Của em ạ.
Giáo sư đương nhiên biết Hà Dĩ Thâm, ông hài hước nói:
- Bạn Hà thế là rất phải, giáo dục gia đình thực ra hết sức quan trọng, một mình mình học là chưa đủ. Đường đường là bạn gái của cử nhân luật học mà chẳng hiểu gì về pháp luật thì không ổn chút nào đúng không? Như vậy còn gì là thể diện của chàng cử nhân luật học tương lai.
Mặc Sênh nhớ lúc đó cả hội trường cười nghiêng ngả.
Dĩ Thâm mỉm cười:
- Đúng là ấn tượng rất sâu.
Mặc Sênh kinh ngạc nhìn anh. “Anh ấy đang cười ư?”. Cuối cùng anh đã không giữ bộ mặt sắt nữa, anh đã không coi chị là một người lạ nữa rồi.
Mặc Sênh hơi ngoảnh mặt sang một bên, che giấu nỗi xúc động đang làm mặt chị đỏ dần lên, chị nói giọng thiếu tự nhiên:
- Ai bảo lúc đó anh thấy chết mà không cứu?
Dĩ Thâm cười nhạt, không đáp. Quả thật hôm đó anh không nghe được câu hỏi của giáo sư.
“Vậy ra cô ấy cho rằng mình lãnh đạm đến mức đang chiến tranh với cô ấy mà vẫn có tâm trạng nghe giảng?” Anh thầm nghĩ.
Nếu anh đủ lạnh lùng, đủ lý trí, thì bây giờ anh đã không ngồi đây.
Dĩ Thâm buồn rầu nói:
- Muộn rồi, tôi đưa cô về.
Họ vẫn đi xe bus, từ chỗ xuống xe bus đến nhà Mặc Sênh hai người vẫn đi bên nhau, nhưng không ai nói gì. Gần đến nhà, Mặc Sênh dừng lại, quay sang anh:
- Đến rồi.
- Nhanh thế sao? – Dĩ Thâm giật mình, cũng dừng lại.
- Tạm biệt.
- Tạm biệt.
Mặc Sênh đi mấy bước, Dĩ Thâm vẫn đứng yên dưới ngọn đèn đường: Anh…?
Mắt anh lướt qua chị nhìn xa xăm, muốn nói lại thôi. Cả hai lại im lặng. Lát sau Dĩ Thâm lên tiếng:
- Tôi…Tôi xin lỗi…Tối hôm qua…
- Không sao – Mặc Sênh luống cuống – Tối hôm qua anh say mà.
- Thật ư? – Dĩ Thâm ngập ngừng, giọng anh trở lại gọng giễu cợt mà chị quen bấy lâu.
Lát sau, anh sải bước đến bên chị, áp đôi môi lạnh lẽo của mình vào đôi môi nóng rực của chị, mắt anh nhìn sâu vào mắt chị. Ánh mắt u ám, anh thầm thì:
- Mặc Sênh, anh rất tỉnh. Xưa nay vẫn vậy.
“Phải, anh ta luôn rất tỉnh, anh ta luôn nhìn mình một cách tỉnh táo”.
- Hôm nay đầu óc cậu để đâu thế? – Lúc cả nhóm thảo luận về vụ án mới nhận, Hướng Hằng đột nhiên nói.
Dĩ Thâm ngẩng đầu nhìn Hướng Hằng:
- Tôi cho rằng ý kiến của tôi không tồi.
- Không tồi, đúng là không tồi. Rất hay là khác! Nhưng cậu vẫn không tập trung tư tưởng.
- Thôi được! – Dĩ Thâm ném cây bút trong tay lên bàn – Cậu muốn hỏi gì?
Hướng Hằng cười:
- Biết ngay mà, hèn nào trông cậu giống như người mất hồn. Cô bạn họ Triệu của chúng ta đã trở về đúng không?
Dĩ Thâm nhướn mày:
- Sao cậu biết?
“Chẳng lẽ mình để lộ đến thế?” Mặt Dĩ Thâm thoảng phớt hồng rồi tái đi.
- Hôm đó tôi ở lầu dưới nhìn thấy h