XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
n, chín người mười ý, sinh viên khoa nghệ thuật lại khó chiều, Tiếu giáo sư không biết phải làm sao, đành phải nói mọi người tự giải quyết vấn đề cơm nước, dặn dò mọi người phải chú ý an toàn, cố gắng ở chung một chỗ với nhau.
Chu Dạ lười biếng ghé vào đầu giường, Trương Suất gõ cửa gọi cô đi ra ngoài ăn cơm. Tâm tình không tốt, ăn không thấy ngon, nên cô nói rằng mệt mỏi, muốn đi ngủ. Cứ nhìn chằm chằm vào chương trình trên tivi, mà không biết rằng trên đó đang chiếu tiết mục gì nữa. Cứ lăn qua lộn lại, đột nhiên hét lên một tiếng, vất điều khiển tivi trong tay ra xa, cầm điện thoại gọi cho Vệ Khanh. Cứ như vậy mãi có còn để cô sống nữa hay không, cứ hỏi trước rồi nói sau, coi như cô tự làm tự chịu.
Vệ Khanh đang lái xe tới chỗ cô, đang thầm suy nghĩ xem nên làm cách nào dụ cô ra ngoài ăn tối. E ngại thầy giáo và bạn bè, có lẽ cô sẽ không dám làm gì quá đáng. Đúng lúc ấy, lại nhận được điện thoại của Chu Dạ, mừng rỡ như điên, nhưng ngoài mặt lại làm ra vẻ trấn tĩnh, nói: “Alo, Chu Dạ, mới vừa tới nơi này, có thấy mệt không? Đồ ăn ở đây có ăn quen không?” Giọng điệu thản nhiên, giống như bạn bè cực kỳ bình thường. Hắn không biết vì sao cô lại gọi cho hắn, tạm thời lấy bất biến ứng vạn biến.
Chu Dạ cắn cắn ngón tay, ấp úng nửa ngày mới nói: “Ưm… cám ơn anh đã tới thăm em, còn mang cho em nhiều đồ như vậy. Ưm… lúc trưa thái độ của em không tốt, hy vọng anh không để ý…” Vệ Khanh là lão hồ ly, nhìn mầm là biết cây, vừa nghe Chu Dạ nói những lời này, liền đoán được thái độ của cô đã chuyển biến. Bất động như núi, thản nhiên nói: “Không sao.”
Chu Dạ nghe giọng hắn lạnh nhạt như vậy, nghĩ rằng chắc chắn hắn rất tức giận. Chạy từ xa tới đây, bản thân mình lại tạt gáo nước lạnh vào mặt hắn, đúng là không thể chấp nhận nổi. Vội nói: “Cũng không có gì, chỉ muốn hỏi anh trở về rồi sao?” Nhất thời hắn không hiểu kịp, hỏi lại: “Trở về? Về đâu?” Khách sạn à?
Chu Dạ nói: “Bắc Kinh, em nghĩ có lẽ anh đã về Bắc Kinh.” Vệ Khanh thấy buồn cười, hài lòng vỗ tay ra tiếng, hóa ra Chu Dạ lại để ý hắn như vậy a. Lấy lại bình tĩnh nói: “Còn chưa kịp đi.” Giọng điệu nhàn nhạt, không biểu hiện gì, nhưng trong lòng thì vụng trộm vui mừng không ngớt.
Chu Dạ cảm thấy may mắn vì hắn vẫn chưa đi, mọi căng thẳng đều buông lỏng, nói đông nói tây nửa ngày, cuối cùng vẫn mặt dày nói ra: “Nếu còn chưa đi, tối nay em mời anh ăn cơm, thế nào?” Dừng lại một chút giải thích: “Anh từ xa xôi tới đây thăm em, em rất cảm ơn, Em không mời anh đi ăn nhà hàng nổi tiếng được, nhưng vẫn hy vọng anh vui lòng tới dự.”
Cuộc gọi này phải gọi là giấu đầu
hở đuôi, lạy ông tôi ở bụi này, làm hắn vội ngồi thẳng người dậy. Hai người nói chuyện tình cảm mà cứ như đi đánh du kích, lúc Chu Dạ rút lui thì Vệ Khanh lại giơ cao lá cờ đầu, cứ thẳng bước đi tới, quấn quýt chặt lấy; chờ cho Chu Dạ quyết định đi vào, hắn lại lạt mềm buộc chặt, án binh bất động, yên lặng xem xét. Vệ Khanh còn vờ vịt nói: “Em vẫn là sinh viên, sao có thể để em mời cơm cơ chứ?”
Chu Dạ sợ hắn từ chối, vội nói: “Không sao, mời anh bữa cơm là việc đương nhiên, chỉ sợ anh không thích nơi nhỏ bé này.” Cô để ý bởi vì cô không biết chính xác tâm tư Vệ Khanh thế nào, trong lòng bất an. Đột nhiên hai người trở nên khách sáo như vậy, cô có chút không tự nhiên. Vệ Khanh giữ máy, cố ý nói: “Em chờ một chút, để anh xem xem.” Nhìn chằm chằm vào đồng hồ, ngó chừng kim giây đã quay được một vòng, sau đó mới gật đầu đồng ý. Ngón tay gõ gõ vào tay lái nói: “Em đang ở đâu? Anh đi đón em.” Biết rõ lại còn cố tình hỏi, hắn đã đi gần tới nhà nghỉ rồi còn đâu.
Chờ một phút kia, Chu Dạ cảm giấc như cả một thế kỷ trôi qua, vừa thẹn thùng vừa chờ mong, chưa bao giờ cô chủ động với Vệ Khanh như vậy. Vệ Khanh muốn cô nếm trải một chút mùi vị chờ đợi, ai bảo cô không tim không phổi, chưa gì đã đòi chia tay. Hắn cũng có cái tôi cá nhân, cái tính kiêu ngạo ích kỷ của đàn ông cơ mà.
Chu Dạ vội vàng lắc đầu: “Không cần, em đã hỏi bà chủ, bác ấy nói ở gần đây có một quán mỳ Kiều Hương Viên, giá không đắt mà hương vị rất tuyệt. Anh có thích không? Em tới đó chờ anh được không?” Vệ Khanh nghe xong, cũng không khăng khăng đòi đón cô nữa. Chu Dạ vội vàng đứng dậy, rửa mặt thay quần áo. Định trang điểm một chút, nhưng nhớ ra lại không mang đồ theo, cô ra ngoài cũng chỉ mang theo hai bộ đồ để thay đổi, cảm thấy như vậy thoải mái, nhưng không ngờ lại xảy ra tình huống này. Khẽ thở dài, dùng nước vuốt vuốt tóc, tô chút s