XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
n. Lúc nãy xúc động, nói chuyện không suy nghĩ, không nghĩ tới có khả năng hắn đã lên máy bay, vì thế nói đùa. Nhún vai, không để ý tới. Nhưng Vệ Khanh thì không giống như vậy, liên tục gọi điện tới, mồ hôi vã ra như tắm. Nghĩ vất vả lắm Chu Dạ mới thông suốt, bị hủy như vậy, làm sao hắn chấp nhận nổi! Cố nghĩ mọi cách mà không được, một tiếng đồng hồ trôi qua, hắn đứng ngồi không yên, trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không ngừng nghĩ làm thế nào để giải thích cho cô hiểu! Lần này nhất định không thể để hỏng việc!
Chu Dạ vừa bật nguồn xong, liền nhận được cuộc gọi của hắn: “Chu Dạ, lúc em gọi điện, anh đã lên máy bay rồi. Em chờ nha, chiều có chuyến bay tới Côn Minh, anh sẽ quay lại tìm em.” Cô hỏi: “Anh đã về tới Bắc Kinh rồi sao? Nhanh vậy?” Vệ Khanh nói không phải, vẫn còn đang ngồi trên máy bay.
Cô đứng bật dậy, hoảng hốt nói: “Sao lại gọi điện trên máy bay chứ?” Có biết suy nghĩ không vậy? Vệ Khanh lau mồ hôi nói: “Không có cách nào khác! Ai bảo em nói tắt là tắt máy luôn! Anh đã hỏi tiếp viên hàng không rồi, buổi chiều có chuyến bay tới Côn Minh, lúc đó anh sẽ tới tìm em.” Cô đúng là rất giỏi ép buộc người nha!
Cô vội nói: “Anh đã về Bắc Kinh rồi còn quay lại làm gì. Anh cứ lo giải quyết công việc đi. Em nói đùa thôi, anh còn tưởng thật sao, bảo đến là đến à, phải xử lý chuyện quan trọng trước chứ. Trên máy bay không được gọi điện, mau tắt máy đi.” Vội vàng cúp máy, Vệ Khanh tức mà không làm được gì, hắn căng thẳng suốt một tiếng, kết quả chỉ vì cô nói đùa à? Có phải muốn chỉnh hắn hay không? Hắn tức giân, cũng không thèm quay lại tìm cô, đi thẳng tới công ty.
Đến tối, lại thay đổi ý định, bỏ đi, vất vả lắm mới hòa giải được, phải ngọt ngào như mật mới đúng chứ. Vì thế lại gọi điện tới: “Hôm nay chơi vui không?” Chu Dạ xoa xoa mắt nói: “Chơi đâu mà chơi, bọn em phải đi vẽ vật thực mà, mệt lắm.” Quay lại nhìn đồng hồ, nói: “Trễ thế này, anh còn chưa ngủ sao?” Vệ Khanh thở dài: “Ngủ à? Sợ là phải thức suốt đêm ấy chứ.” Công việc mấy ngày tồn đọng lại, đủ khiến hắn luốn cuống chân tay. Chu Dạ thường xuyên thức đêm vẽ tranh, cũng không để ý lắm, chỉ “ừ” một tiếng.
Vệ Khanh phàn nàn: “Chồng em làm việc cả đêm, em cũng chẳng tỏ thái độ gì cả, sao có thể lạnh lùng như thế chứ?” Chu Dạ nghe xong, ngồi bật dậy nói: “Anh lại nói lung tung rồi!” Vệ Khanh tự xưng là chồng em khiến cô hoảng hồn. Hắn bĩu môi cười: “Anh nói sự thật mà, lung tung gì chứ!” Cô nhíu mày, hắn còn kêu là nói sự thật, mệt quá đi! Có mà mặt trời mọc đằng tây ấy! Người nào đó, suốt ngày đấu võ mồm với cô toàn chiếm lợi thế là sao?
Nghiêm mặc nói: “Về sau không được nói lung tung nữa, nghe chẳng tự nhiên chút nào!” Hắn nói: “Sao lại không tự nhiên chứ, nghe vài lần thành quen ấy mà. Chồng em từ ngàn dặm xa xôi đuổi theo vợ yêu, hiện tại mệt không thở ra hơi, không thể làm gì, em còn đả kích anh như vậy. Em gọi một tiếng chồng ơi, anh sẽ không mệt nữa.” Lại làm ra vẻ lưu manh.
Chu Dạ nổi giận mắng: “Nói năng ngọt xớt, cợt nhả! Không thèm nghe anh nói nữa, em đi ngủ!” Vệ Khanh vội nói: “Ta nói năng ngọt xớt gì chứ? Không phải bạn bè em đều gọi như vậy sao?” Chu Dạ á khẩu, đúng là rất nhiều bạn bè gọi nhau là chồng vợ, nhưng áp dụng vào bản thân, lại thấy hoảng hồn. Vệ Khanh không phải trẻ con nhăng nhít, sao có thể gọi lung tung như vậy chứ?
Vệ Khanh cứ nói này nói nọ mãi: “Anh ở văn phòng một mình, bên ngoài tối đen như mực, ngay cả người nói chuyện cũng không có. Làm việc hùng hục, ngay cả chén trà cũng không được uống, vừa về đã phải họp ba cuộc họp, tất vả đều vì em, em phải an ủi anh chứ. Hôm nay có nhớ anh không?” Chu Dạ bị ép buộc, liên tục nói: “Nhớ nhớ, nhớ đến sắp nát tim rồi! Anh có cần em nói nhớ anh tới đỏ mặt không?” Lời buồn nôn này, chính cô cũng không chịu nổi.
Vệ Khanh cười cười, nhìn chằm chằm vào máy tính trước mặt: “Ngày mai ở Côn Minh có mưa, em chú ý chút, nhớ mặc nhiều đồ vào đấy.” Chu Dạ nghe bên ngoài có tiếng mưa rơi, ngáp một cái, nói: “Lúc chiều đã thay đổi thời tiết rồi, có mưa, may mà anh để ô lại cho em, nếu không đã ướt sũng rồi, quần áo cũng chưa thay.” Nhớ tới cái ô, trong lòng lại cảm thấy ấm áp dễ chịu. Hắn du côn, vừa háo sắc, vừa lưu manh, nhưng lại săn sóc cô rất cẩn thận.
Buổi sáng tỉnh dậy, điện thoại vẫn đặt ở bên tai, hóa ra tối hôm qua đang nói chuyện lại ngủ quên mất; cô thầm mắng bản thân hoang phí, điện thoại đường dài tốn tiền như vậy, lại còn ngủ quên. Dù nói chuyện tình cảm cũng không n