XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
n để tài chính bị thâm hụt chứ.
Mọi người ở Côn Minh năm ngày, sau đó đi xe khách tới Lệ Giang. Lệ Giang là chốn bồng lai tiên cảnh, phảng phất giống cõi niết bàn, ngăn cách với trần thế, làm những du khách từ phương xa tới đây như được tẩy trần mọi tục khí trên người, bớt đi phần nào mệt mỏi của chuyến đi. Thành cổ được núi bao quanh, nước ôm trọn, phong cảnh tuyệt đẹp, ban đêm những vì sao sáng ngời, cảm giác trời cao thật gần, có thể vươn tay lên hái sao, vẻ đẹp khiến người ta say mê, như thế đã đủ lắm rồi. Chu Dạ chưa từng nhìn thấy bầu trời đêm nào đẹp như vậy, giống như một nơi bí mật mà cô vô tình xâm nhập, hoang mang, ngạc nhiên,… Tất cả ngôn ngữ cũng không đủ biểu đạt được sự rung động của nội tâm.
Bọn họ đi tới công viên Hắc Long Đàm ở phía bắc thành cổ Lệ Giang để xem mặt trời mọc, cảnh tượng rộng lớn đồ sộ, đứng bên hồ có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của Ngọc Long Tuyết Sơn dưới đầm, bức tranh này cho tới nay vẫn bảo tồn đầy đủ kiến trúc Mộc phủ thời nhà Minh cùng với những bức tường loang lổ phai màu, đậm nét văn hóa Nạp Tây; thuê xe đạp đi quanh thành cổ, ở nhờ nhà người dân địa phương, ăn đủ món ăn truyền thống bình dân nơi này, buổi tối sà vào các cửa hàng tạp hóa mua đồ lưu niệm, bước những bước chậm rãi trong mưa đi trên cầu Thanh Long, ung dung tự tại, đứng bên hồ sen ngắm những mái ngói đỏ đã phai mờ…
Cảnh đẹp cứ như vậy in sâu vào trong tâm trí, Chu Dạ cảm thấy chuyến đi này không tệ, vô cùng sảng khoái.
Cô gọi điện cho Vệ Khanh, hưng phấn tới mức nói năng lộn xộn: “Buổi tối bọn em ở khách sạn ở thành cổ, vừa sạch sẽ, lại còn thoải mái và tiện nghi nữa; đi quảng trường Tứ Phương ăn món nộm, ăn nộm gan nha, cháo cá nướng, gà rang muối, bánh bột lọc… Mùi vị rất tuyệt, ăn ngon lắm, em còn mua được rất nhiều quà lưu niệm, rất đẹp, về sẽ tặng cho anh a…” Cô vui vẻ khoe với hắn, Vệ Khanh nghe
xong rất hâm mộ. Không phải hắn chưa từng tới Lệ Giang, nhưng lại thấm đẫm mùi thương trường, buổi tối say mê uống rượu, nơi nơi đến đều là quán bar, nhưng từ lời Chu Dạ nói ra, lại là một phong cảnh khác, yên bình chất phác, cổ kính, tĩnh lặng như xử nữ, cảnh đẹp khó quên, giống như thiên đường nhân gian.
Chỉ cần tuổi trẻ, đến nơi đâu cũng đều lưu lại được tiếng cươi tươi trọn vẹn ấy.
Chu Dạ cười: “Hì hì, ai bảo anh không đến, thật sự là đáng tiếc … Em và Trương Suất đi Bạch Sa cổ trấn, nơi đấy có những bức tranh đặc biệt, em còn vẽ mấy cây cột mốc Nạp Tây, vẽ giống như đú nha, cột mốc của bọn họ rất đặc biết, lúc về cho anh xem a…”
Vệ Khanh cắt ngang lời cô: “Sao em lại ở cùng một chỗ với Trương Suất chứ?” Mấy ngày nay hắn nghe cô nói chuyện, đều nghe thấy tên Trương Suất, không khỏi ăn dấm chua hai ba lần, rốt cuộc cũng không chịu nổi. Chu Dạ giải thích: “Em, cậu ấy và Lưu Nặc ở cùng một tổ mà, đương nhiên phải cùng nhau hoạt động. Mấy hôm nay, Trương Suất còn giúp bọn em rất nhiều việc, anh đừng có ghét cậu ấy.”
Vệ Khanh “Hừ” một tiếng, nói: “Ngày kia các em không về à? Nếu không, anh cũng tới Lệ Giang nhìn một chút. Tiện đường đi cùng em trở về.” Hai ngày nay hắn rảnh rối, lại bắt đầu mờ ám, đối với Trương Suất lại cẩn thận đề phòng. Cô vội vàng ngăn cản: “Anh tới đây làm gì chứ? Bọn em là đi học mà, không phải tới ngắm cảnh du lịch.” Hắn chạy tới xem náo nhiệt cái gì? Lần trước tới Côn Minh, đã khiến cô chịu đủ rồi. Không muốn tiếp tục lên tàu cướp biển của hắn. Vệ Khanh nói: “Em nói Lệ Giang cảnh đẹp như vậy, trên trời dưới đất không có chỗ thứ hai, anh cũng muốn đi xem.”
Chu Dạ nói: “Em chụp ảnh, về cho anh xem cũng giống cả thôi. Anh không bận à? Sao cả ngày lại rảnh rỗi như vậy? Vệ Khanh nhún vai: “Đây là lợi thế của ông chủ.” Còn nói ngồi tàu hỏa đau lưng, về cùng hắn sẽ thoải mái hơn. Chu Dạ nghiêm mặt nói: “Vệ Khanh, bọn em là hoạt động tập thể, không thể theo chủ nghĩa cá nhân. Mọi người đều ngồi tàu hỏa, vì sao em có thể hưởng đặc quyền chứ?” Vệ Khanh bị cô nói mà xấu hổ, cuối cùng đành từ bỏ ý định đi Lệ Giang.
Lúc về lại là ba mươi mấy tiếng đồng hồ ngồi tàu hỏa, trên đường vì phía nam mưa dầm liên miên, bị trễ tàu bốn tiếng liền, Mọi người ngồi mỏi nhừ thắt lưng, lưng đau, không còn sức nói chuyện. Chu Dạ mệt mỏi, phờ phạc đi xuống tàu.
Từ xa Vệ Khanh đã nhìn thấy cô lảo đảo đi sau đám người, vội vàng tới xách hành lý cho cô, nói: “Đi thôi.” Cô hỏi đi đâu, hắn nói: “Đương nhiên là về chỗ anh. Chỗ anh thoải mái, về n