XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ghỉ ngơi rồi nói sau.” Cô lắc đầu: “Em phải đi cùng mọi người về trường,… ủa, thầy Tiêu đâu rồi?” Vệ Khanh véo mũi cô: “Anh thấy đầu óc em bị hôn mê rồi, thầy giáo của em đã sớm về trường rồi. Yên tâm, anh sẽ nói với ông ta. Anh thấy bên ngoài có nhiều phụ huynh tới đón con, lần này không phải em được hưởng đặc quyền đâu!”
Chu Dạ ngoan ngoãn đi theo hắn lên xe, thật sự là mệt mỏi, từ từ nhắm mắt lại, mơ hồ cảm thấy bị hắn ôm lên lầu. Vệ Khanh xả nước, rồi lay cô dậy: “Dậy tắm rửa đã, rồi lại ngủ tiếp.” Chu Dạ thấy trên người đầy mồ hôi, cố gắng tỉnh táo đi vào tắm, đến khi đứng dậy mới phát hiện chưa lấy quần áo, hóa ra quần áo đã ướt hết. Đành phải luống cuống gõ cửa: “Vệ Khanh, Vệ Khanh, anh lấy giúp em bộ quần áo trong vali với.”
Vệ Khanh xấu tính nói: “Hành lý của em vẫn còn để ở dưới xe, anh quên mang lên, mặc tạm cái này đi.” Qua khe cửa đưa một cai áo sơ mi cho cô. Cô không nói gì, phát hiện Vệ Khanh đúng là rất kiên trì, đối với người khác mà chưa đạt được mục đích, thề không bỏ qua. Giống như có cơ hội này, ép cô mặc áo sơ mi trắng của hắn, khi bại khi thắng, làm không biết mệt.
Cô kháng nghị: “Anh có ý gì? Mang cho em mượn bộ đồ thể thao.” Vệ Khanh đóng cửa nói: “Anh cũng không ngại nhìn em không mặc đồ đâu.” Cô tức mà không làm được gì, tên sắc lang này! Vệ Khanh thấy cô không nói gì, biết cô giận, cười nói: “Sợ cái gì, cũng đâu phải là chưa từng thấy qua!”
Chu Dạ cười lạnh: “Em sợ anh chắc!” Mặc kệ hắn còn có bao nhiêu quỷ kế. Bằng bất cứ giá nào, mặc áo sơ mi vào, thoải mái đi ra, cố ý mở rộng cổ áo, vạt áo sơ mi chỉ tới mép đầu gối, lộ ra phần lớn da thịt trắng nõn như tuyết, cảnh kiều diễm bên trong mơ hồ có thể thấy được, khiến yết hầu Vệ Khanh khô nóng!
Chu Dạ làm như không thấy, cứ thế chui đầu vào chăn đánh một giấc. Vệ Khanh ngồi cạnh cô khó chịu nửa ngày, vẫn thấy cô ngủ say như cũ. Vệ Khanh không làm gì được, đành phải đẩy cửa bước ra. Chu Dạ thầm mắng hắn: “Đáng đời!”
Nhưng đến đêm, tới phiên cô thấy đáng đời mình. Cô ngủ một giấc, tinh thần tỉnh táo lại, cố ý mặc áo sơ mi tới trước mặt hắn, ngay cả hôn cũng không cho hắn hôn, nói đói bụng, ép Vệ Khanh đi mua đồ ăn tối. Đang ngồi ở sofa xem tivi, nghe tiếng chuông cửa reo vang, vội vàng chạy ra mở cửa: “Ai ya, cuối cùng anh cũng đã về, em sắp chết đói rồi.”
Mở cửa ra nhìn thấy, trợn tròn mắt, đứng trước cửa không phải Vệ Khanh, mà là một người phụ nữ chừng sáu mươi tuổi, quần áo trang nhã, trên mặt nở nụ cười ôn hòa, trong tay cầm một bình giữ nhiệt. Nhìn tướng mạo, giống Vệ Khanh vài phần. Không nghi ngờ gì nữa, đây chắc chắn là mẹ của Vệ Khanh. Đầu óc Chu Dạ đông cứng, cúi đầu nhìn bộ dạng yêu tinh của mình, hận không có lỗ để chui xuống, cả đời không cần lộ diện nữa.
Mẹ Vệ Khanh vừa nhìn thấy quần áo cô không chỉnh tề, không khỏi nhìn vài lần, còn có ý vô tình nhìn về phía phòng ngủ, tự ngầm hiểu. Chu Dạ lung túng đứng ở đó, dáng vẻ quẫn bách, mặt đã đỏ ửng lên, lỗ tai nóng rát, cúi đầu chào: “Bác gái”, vội vàng nói xin lỗi rồi nhanh như chớp trốn vào phòng ngủ. Trong lòng thầm kêu, xong rồi, xong rồi, lần này thực sự không cần sống nữa, không có lỗ nào để chui xuống, huhu.
Run rẩy tìm áo khoác của Vệ Khanh khoác thêm vào, không dám chờ lâu, kiên trì đi ra, thấy mẹ hắn đang ngồi ở sofa, vội nói: “Bác gái, bác chờ lát nữa, cháu pha trà cho bác.” Bước vào phòng bếp tìm trà, lấy chén, cố gắng tự an ủi bản thân, đừng lo, đừng lo, dù sao cũng đã mất mặt rồi, nhất định phải làm bộ như không có gì xảy ra, nhất định phải dày mặt, binh đến tướng chặn, nước đến đất chắn. Mặc kệ mọi thứ, trời có sập xuống cũng không sợ. Tim thì vẫn đập thình thịch như thế, nhưng cứ tự niệm trong đầu một lát, đã trấn tĩnh hơn nhiều.
Cung kính bưng trà ra, vẫn đứng ở bên cạnh, không dám ngồi xuống. Mẹ Vệ Khanh vừa thấy con dâu pha trà rót nước cho mình, trong lòng vô cùng kích động, vội vàng nói: “Đến đây a, ngồi xuống nói chuyện, đứng thế kia làm gì!” Chu Dạ liền ngồi xuống, thân người cứng ngắc.
Mẹ Vệ Khanh tinh tế quan sát Chu Dạ, ngũ quan xinh xắn, ánh mắt trong trẻo có thần, tuổi không lớn, vừa nhìn đã biết còn trẻ con, đỏ mặt cúi đầu, đứng ngồi không yên. Biết cô xấu hổ, mở lời trước, cố gắng dịu dàng hòa hoãn nói: “Sao? Vệ Khanh đâu rồi, sao bác không thấy nó nhỉ?”
Chu Dạ cắn môi nói: “Anh ấy…. anh ấy đi ra ngoài, đi ra ngoài mua đồ ăn rồi ạ…” nói năng lộn xộn. Mẹ hắn “à” một tiếng, cười nói: “V