XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ng đã đưa tiền cho hiểu trưởng rồi à? Mà sao cậu ta có thể nói thẳng ra như vậy?
Lắp bắp nói như vẫn muốn đang giấu bí mật cho tới cùng:
-Sao...sao cậu lại nói vậy?
-Thời gian cụ thể!
Một câu nói, làm cảm xúc người đàn ông thay đổi, không phải cậu ta đang muốn gặp con gái ông sao?
-Bất cứ khi nào cậu muốn!
-Tốt, tôi sẽ cố tìm một người nhân viên khuân vác tốt nhất công ty, bảo con gái ông cố gắng đi!
Lại một cậu nói nữa, cậu ta nói thế khác gì đem con gái ông cho một thằng quét rác? Nhưng phải nhịn, nếu không, công ty của ông chắc chắn sẽ phá sản trong ngay ngày mai!
-Cậu nói thế là có ý gì?
-Thời gian của tôi rất ít!
Bỏ lại một câu nói, đôi chân dài thẳng tắp với lấy chiếc áo, bước ra khỏi phòng.Công việc đã được Hải quyết xong từ chiều hôm ngay nhưng vẫn phải ở lại để nghe chuyện của người đàn ông kia.
Cậu là đang chịu đựng cảm giác nhớ nhung, còn giờ thì phải nhanh về với thỏ rùa!
Sorry mọi người, chap này còn Không hay lắm, em thấy nó hơi... Em thật sự Không biết phải nói thế nào nữa, nhưng em thấy nó thế nào ý~~
Chap 10
Mặt trời hiện lên với cái nắng nhẹ, bầu trời trong xanh, không có những tiếng còi xe inh ỏi, khônh có những ngôi nhà cao tầng, chỉ có tiếng chim, mây trời và những ngôi nhà nhỏ, xinh.
Ngồi trên thảm cỏ xanh mát, chiếc váy trắng dính chút bẩn do đất, nhẹ nhàng mà dễ thương.
Để đôi giày búp bê qua một bên, Quỳnh Lam cầm một cành củi nhỏ viết viết vẽ vẽ cái gì đó khó có thể hình dung ra thứ gì, miệng lẩm bẩm hát một bài hát tiếng Anh, có thể tiếng Pháp mà cũng có thể là tiếng Việt...
-Quỳnh Lam, cậu không chán à?
Đứng dựa lưng vào một gốc cây to, Nhật Minh cầm chiếc máy nhỏ, ai đi qua đều nghĩ cậu chơi game, nhưng thực ra đang xem tin tức.
Nhưng mà sao? Chỗ này là chỗ nào? Đến mạng di động còn chẳng có nữa là wifi. Kiểu này Nhật Minh sẽ chết vì chán mất!
-Nhật Minh, tớ muốn hỏi cậu cái này!
Di di hòn đá nhỏ, Quỳnh Lam chăm chú nhìn nó nói.
-Cậu sao thế!
Nhật Minh hơi ngạc nhiên, tự nhiên Quỳnh Lam lại nhỏ nhẹ mà chẳng vô duyên nữa là sao?
-À, tớ...muốn hỏi là...nhưng mà chắc cậu không muốn đâu!
Tò mò lắm rồi đấy nhé, cô nhóc này sao lại có cái tính úp mở thế kia?
-Nói đi!
-Nhật Minh ơi, thật sự thì tớ chưa thử lần nào cả, tớ...rất muốn làm một lần...
Gì? Gì cơ?Làm gì cơ? Cô nhóc này có biết là đầu óc Nhật Minh đen tối lắm không?
-Nói tóm lại, cậu muốn gì?
-Tớ biết là cậu không đồng ý đâu, nhưng tớ...tớ rất muốn thử dù chỉ một lần thôi.
Đứng dậy, Quỳnh Lam di di chiếc chân vẽ thành hình con cá, khuôn mặt cúi xuống như rất xấu hổ!
-Cậu muốn thử cái gì cơ?
Cô nhóc đáng chết này, cái biểu hiện đó là sao? Ôi trời ơi, Nhật Minh hận mình không thể nghĩ trong sáng!
-Tớ, tớ muốn ăn...
Quỳnh Lam cứ ấp úng mãi làm đầu óc đen tối kia càng đỏ mặt, không phải định nói ăn cơm trước kẻng đó chứ...?
-Cậu có nói không?
Đi lại gần Nhật Minh, Quỳnh Lam nhìn xung quanh xem có ai không, cái điệu bộ quá mờ ám, rồi kéo kéo cố áo cậu xuống, ghé miệng vào tai thì thầm...
-Tớ muốn đi ăn trộm khoai với ngô!
Trời, đúng là cái đầu Nhật Minh đen tối quá mà, tí thì hại chết cậu, mà ăn trộm khoai thì có cái gì phải sợ chứ? Nhưng sao không đi mua, cậu đâu có thiếu tiền đến nỗi phải đi ăn trộm, cô nhóc này định trêu tức cậu sao?Lườm lườm Quỳnh Lam, Nhật Minh đang tức vì đã bị cô làm hiểu nhầm!
-Không đi đâu cả!
-Tớ biết mà.
Lấy hai ngón trỏ chạm chạm nhau, cô dù sao cũng biết trước vậy rồi, nhưng đâu có dám đi một mình, lý do rất đơn giản: xấu hổ, sợ bị bắt, không biết làm gì để ăn trộm hay chẳng biết khoai với ngô nó ở đâu!
-Biết sao còn hỏi?
Nhướn mày hỏi, hành động của Quỳnh Lam làm Nhật Minh nín cười, cô như con mèo vậy, đáng yêu vô cùng!
-Kệ cậu, tớ đi tìm người hơi cùng!
Chán, đứng đây nói thật tốn thời gian, cô sắp phải đi rồi, mà chưa chơi được đâu, cô chán sắp chết rồi!
-Cậu định tìm ai?
-Tất nhiên tìm người nào đẹp trai hơn cậu, biết đi chơi với tớ!
-Cậu nghĩ có người đẹp hơn tớ sao?
Nhật Minh cỏ vẻ rất tự tin với vẻ ngoài của mình!
-Ha, cậu đẹp trai, nhưng cậu đâu biết đi trộm khoai ngô với tớ?