XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
a tắm rửa xong sao, phải mặc nhiều quần áo vào, đừng để cảm lạnh.” Nói mấy câu hóa giải sự xấu hổ của Chu Dạ. Mặc dù ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng cũng không nghĩ như thế.
Tinh thần Chu Dạ buông lỏng, thở phào một hơi, lại gần hỏi: “Đã không còn sớm, bác gái đã ăn cơm chưa ạ?” Lúc này mẹ Vệ Khanh mới nhớ ra, nói: “Bác nấu cho Vệ Khanh bát canh, lát nữa hai đứa nhớ uống hết đó.” Chu Dạ nghe ra ý tứ trong lời bà, cảm động vì bà đã không coi mình như người ngoài, đỏ mặt không dám nói gì.
Đang lúc xấu hổ thì Vệ Khanh một tay cầm đồ ăn, một tay cầm vali của Chu Dạ bước vào, thấy mẹ ngồi ở sofa, ngạc nhiên, lập tức gọi “mẹ.” Chu Dạ nhanh chạy lại tiếp nhận hành lý, trở về phòng ngủ thay quần áo.
Vệ Khanh bất mãn nói: “Sao mẹ lại tới đây?” Mẹ hắn trầm tĩnh nói: “Sao mẹ không thể tới nhỉ, mẹ tới thăm con mình không được sao?” Buổi chiều mẹ hắn gọi cho hắn, hỏi có về nhà ăn cơm không, hắn thuận miệng nói là đang ở chung một chỗ với con dâu mẹ. Không ngờ lúc này mẹ lại tự mình chạy tới đây.
Mẹ hắn nói: “Con đấy, bảo con sớm mang con dâu về nhà ra mắt, đã nhiều ngày như vậy, chậm chạp không thấy động tĩnh gì, không có cách nào khác, mẹ đành tự mình tìm tới cửa thôi. Mấy đứa đã ở chung, còn giấu diếm cái gì!”
Vệ Khanh vội vàng nói: “Mẹ, mẹ nghĩ đi đâu vậy. Mấy ngày nay Chu Dạ đi Vân Nam vẽ vật thực, vừa trở về, qua chỗ con nghỉ một lát, đợi lát nữa còn phải đưa cô ấy về trường nữa kìa!” Mẹ hắn lại hiểu theo nghĩa khác, nghĩ bọn họ còn trẻ “Tiểu biệt thắng tân hôn”, thật đúng là mặn nồng à, cười cười: “À… vậy các con cứ nghỉ ngơi nha, nhưng đừng quá sức mà mệt mỏi a.” Vệ Khanh nghe mà không hiểu ra sao nữa.
Chu Dạ thay đồ xong, đi ra, cúi đầu nói: “Bác gái, cháu xin phép về ạ.” Giọng nhỏ như muỗi kêu. Mẹ hắn nói: “Không ở lại chơi một lát sao?” Cô lắc đầu, Vệ Khanh đưa cô đi xuống. Trong lòng Chu Dạ tức tối mà không phát tiết được, hung hăng trừng mắt nhìn hắn, chết cũng không thèm lên xe hắn, tự mình vẫy taxi về.
Vệ Khanh cũng không biết vì sao cô lại nổi trận lôi đình như thế, không hiểu ra sao đi về nhà, hỏi: “Mẹ, vừa rồi mẹ không nói gì Chu Dạ đấy chứ? Sao cô ấy lại tức giận nhỉ?” Mẹ hắn đang đắc ý uống trà con dâu pha, rất vui vẻ, nói: “Uổng công con là đàn ông, đứa nhỏ da mặt mỏng như vậy, hay xấu hổ, con đừng có bắt nạt người ta đó. Đã đến mức này rồi, cũng nên tính chuyện kết hôn đi thôi.”
Vệ Khanh nhún vai: “Không phải con mẹ không nghĩ tới, còn phải đợi con dâu mẹ đồng ý mới được, con dâu mẹ còn nhỏ, việc này còn phải bàn bạc kỹ hơn.” Hắn cũng rất đau đầu, Chu Dạ còn chưa tới tuổi kết hôn trên pháp luật nữa kìa.
Mẹ hắn vỗ vỗ bàn: “Chuyện hôn nhân đại sự, dây dưa tốn thời gian làm gì! Tuy bây giờ phong tục xã hội đã cởi mở hơn, nhưng danh bất chính, ngôn bất thuận [14] thì còn ra thể thống gì? Hai đứa đã là vợ chồng thực sự, còn không chịu kết hôn đi. Cha con mà biết, lại không vui đâu.”
Vệ Khanh tức giận nói: “Mẹ, mẹ lại nói lung tung gì thế! Quan hệ bọn con rất thuần khiết.” Giọng điệu không tránh khỏi có chút ê ẩm. Với hắn mà nói, đây chẳng phải chuyện vẻ vang gì.
Mẹ hắn nghe xong sửng sốt, nhìn hắn một lúc lâu, không giống như giả vờ, cảm thán: “Con a, hai đứa ở chung một chỗ lâu như vậy… những người trẻ tuổi nhất thời xúc động không phải không có… có phải con nên tăng thêm chút sức lực không?” Ngụ ý không cần nói cũng biết. Mặc dù quan niệm của bà rất truyền thống, nhưng chờ con trai kết hôn đã không ít năm, nên không thể tránh khỏi sự sốt ruột. Vệ Khanh thở dài: “Mẹ, không phải con mẹ vô dùng, mà là con dâu mẹ quá khó khăn.”
Bỗng nhiên mẹ hắn vỗ tay, nói: “Đứa nhỏ này mẹ thích, có thể trị được cái tâm địa gian xảo của con. Được, ánh mắt con mẹ không tệ, chọn thời gian thích hợp đưa về nhà đi, để mọi người gặp mặt. Tuy ngoài miệng cha con không nói gì, nhưng thật ra vẫn chờ mong gặp con dâu.” Trước khi về còn dặn dò cẩn thận: “Con phải đối xử tốt với người ta, con bé vẫn trẻ con, đừng có giống như trước kia, còn tiếp tục làm càn, mẹ sẽ không tha thứ cho con.” Vệ Khanh buồn bực nói: “Mẹ, mẹ yên tâm đi, con dâu mẹ không tra tấn con thì con đã cảm ơn trời đất lắm rồi.”
Mấy ngày sau Chu Dạ không thèm quan tâm Vệ Khanh, làm hắn đành phải tìm tới cửa, thoải mái đứng ở dưới sân kí túc chờ cô. Cô bất đắc dĩ phải lên xe, lạnh lùng hỏi hắn có chuyện gì không. Vệ Khanh sán lại gần, làm bộ tủi thân nói: “Chu Dạ, em không để ý tới ngư