XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ần đầu tiên cảm nhận rõ mùi vị bi thương như thế nào. Đột nhiên phát hiện ra, hóa ra có vài thứ, cho dù bản thân có cố gắng hết sức thế nào, cũng không chắc chắn sẽ có thể có được. Có phải trước kia hắn thuận lợi quá mức hay không?
Cả chiều nay hắn gọi điện cho cô, vẫn đều là tắt máy. Thật sự không yên lòng, tự mình tới trường tìm cô, vừa đi vừa nghĩ làm thế nào dỗ cô đi tới nhà hắn, tràn đầy kế hoạch, tràn đầy hưng phấn. Nhưng vừa mới tới cổng trường, đã thấy cô và Trương Suất, hai người nhìn nhau đắm đuối, tuấn nam mỹ nữ, xinh đẹp hài hòa như một bức tranh. Giống như sấm sét giữa trời quang, không thể nào tưởng tượng nổi.
Cứ ghen tị đến phát cuồng như vậy, nhưng không thể không thừa nhận, hai người bọn họ, đều trẻ tuổi, nụ cười trên gương mặt trong suốt không vướng chút bụi trần, thanh xuân. Trương Suất và cô, tuổi ngang nhau, suy nghĩ thích hợp, đều tài hoa hơn người, đứng chung một chỗ, phảng phất
giống như tài tử giai nhân. Vệ Khanh là người luôn tự phụ tự mãn như thế nhưng cũng có chút ảm đạm. Lần đầu tiên hắn nhìn thẳng vào khoảng cách chênh lệch giữa mình và Chu Dạ, cô mới chỉ có mười chín tuổi, mà hắn đã gần đến băm. Từ trước tới nay, có phải hắn đã quá cưỡng cầu hay không?
Chu Dạ tâm tư bình lặng, nhưng thấy cằm hắn giật giật, còn nổi cả gân xanh, biết đó là cố gắng kiềm chế phẫn nộ, vội giải thích: “Vệ Khanh, trước kia em từng hứa với Trương Suất sẽ làm mẫu cho cậu ấy một lần, lần này chính là…”
Vệ Khanh không khách khí cắt ngang lời cô, cười lạnh: “Em nói cuối tuần có việc, là vì chuyện này sao?” Chu Dạ chột dạ, không dam ngẩng đầu. Cuối tuần đúng là có hoạt động tập thể, nhưng đã xong rồi.
Vệ Khanh thấy cô như vậy, như đổ thêm dầu vào lửa, giận dữ rống lên: “Em bởi vì làm mẫu cho người con trai khác, mà không chịu đi tới nhà anh?” Chu Dạ rụt vai, không biết sống chết còn cố giải thích: “Không phải, Trương Suất muốn em làm người mẫu là do nhất thời mà thôi, trước đó em cũng không biết…”
Vệ Khanh nhíu mày: “Nói như vậy, căn bản là cuối tuần em không bận việc gì, nhưng lại cố ý tìm cớ sao?” Thấy cô không nói gì, cúi đầu, tay xiết chặt, giọng nói bỗng bình tĩnh trở lại: “Được, được, được lắm. Chu Dạ, em làm tốt lắm.” Xoay người rời đi, sắc mặt xám xịt giống như trời sắp mưa.
Chu Dạ vội vàng đuổi theo, cầm lấy tay hắn, yếu ớt nói: “Vệ Khanh, không phải như anh nghĩ đâu, anh đừng có tức giận được không?” Ngẩng đầu đáng thương nhìn hắn, nhẹ nhàng lắc lắc tay hắn, giống như đứa nhỏ làm sai, cầu xin sự tha thứ.
Vệ Khanh hơi hơi dùng sức hất ra, không bỏ ra được, trừng mắt liếc cô một cái, cơn giận cũng tiêu tan một chút. Chu Dạ căng thẳng kéo tay hắn: “Hôm nay bọn em chụp ảnh tốt nghiệp, anh xem, em vẫn còn mặc y phục cử nhân này…” Còn chưa nói xong thì bức tranh cuộn tròn kẹp dưới nách rơi xuống mặt đất.
Vệ Khanh cúi người nhặt lên xem, xem xong lửa giận vừa tắt lại tách tách bùng cháy. Chỉ một đốm lửa nhỏ, có thể cháy lan ra cả đồng cỏ, cũng đủ để đốt cháy lý trí. Vẽ cẩn thận như vậy, nét mặt ấm áp như vậy, như ánh nắng mặt trời, người xinh đẹp như vậy, trước đây chưa từng nhìn thấy, cũng là một người con trai khác vì cô mà vẽ, bảo hắn làm sao chịu nổi?
Hắn nhắm mắt lại, đem bức tranh nhẹ nhàng đặt trong lòng bàn tay cô, rồi từng ngón tay nhẹ nhàng cạy ngón tay nàng đang nắm tay hắn ra. “Chu Dạ, chúng ta cần nghiêm túc suy nghĩ một chút.” Thanh âm trầm thấp, ám ách vô lực. Cần nghiêm túc suy nghĩ thế nào nữa đây? Dưới ánh mặt trời, nhìn Chu Dạ và Trương Suất, hắn đã bị đả kích trầm trọng. Suy nghĩ nghiêm túc một chút để có thể hòa giải cục diện này, còn cần phải nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề tồn tại giữa hắn và cô.
Chu Dạ hiểu nhầm ý hắn, rơi nước mắt, sợ người khác nhìn thấy, vội lấy tay lau đi. “Trương Suất đem bức tranh tặng em là bởi vì hắn sắp…” đi rồi… còn chưa nói xong thì Vệ Khanh đã cắt ngang lời cô: “Không cần giải thích nữa, anh về trước.” Khôi phục lại dáng vẻ thành thục, lý trí, lãnh đạm, cao cao tại thượng.
Lần đầu tiên, Chu Dạ nhìn theo bóng dáng hắn càng lúc càng xa, dưới ánh chiều tà, kéo dài bóng dáng hắn, lại có cảm giác đau đớn vì tổn thương. Hóa ra, nhìn theo bóng dáng người khác lại khó chịu như vậy. Đứng ở nơi đó, nước mắt tuôn rơi.
Có vài bạn học quen biết thấy cô rơi lệ, đi tới an ủi: “Chu Dạ, thời sinh viên rồi cũng phải trôi qua, cuộc vui nào cũng có hồi kết, đừng quá thương cảm!” Chu Dạ chảy nước mắt, nức nở nói: