XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
Mình nhớ mẹ!” Dụi dụi mắt đi về kí túc. Tròng lòng rất tủi thân, cô cũng không làm sai gì cả, sao lại nổi giận với cô cơ chứ! Ghen thì cũng đến mức như thế!
Cơm tối cũng không ăn, làm cái gì cũng không xong. Càng nghĩ, xét cho cùng, lần này mình cũng có phần sai, đành phải tới cửa đi chịu đòn nhận tội vậy. Làm sai biết thừa nhận, đó mới là trẻ ngoan.
Vệ Khanh thì sao, sáng sớm bỏ chạy tới quán bar Hải Hậu uống rượu, càng uống càng nổi giận! Hầm hầm bỏ về như vậy, giống cái gì? Còn có phải đàn ông hay không, đúng là chả có tiền đồ gì cả? Dựa vào quầy bar, ngón tay không ngừng miết ly rượu, tức giận bất bình, Chu Dạ này, càng ngày càng không biết tự trọng, phải nhanh chóng gạo nấu thành cơm, đỡ phải cả ngày lo lắng đề phòng! 0
Nơi như quán bar này, quay đi quay lại đều gặp người quen, lập tức có người tới chào hỏi: “Ha ha, Vệ thiếu, sao lại lầm lũi uống rượu thế, một mình đi uống rượu giải sầu sao?” Vệ Khanh không nói gì, ném bình rượu cho hắn: “Lại bị bạn gái nhỏ đá sao?” Vệ Khanh xấu hổ không thôi, xem ra sau này không thể tới quán bar giải sầu được rồi, về nhà có lẽ thoải mái hơn. Hắn sắp bị Chu Dạ áp bức tới không thể sống yên ổn được rồi!
Người nọ nhíu mày: “Không bằng lại diễn một vở kịch? Chị dâu tuy ngang bướng nhưng vẫn chỉ là phụ nữ mà thôi.” Ý nói, động não một chút cũng dễ đối phó mà thôi. Đại danh của Chu Dạ mọi người ở đây ai nấy cũng đều biết, nhất là mẹ Vệ Khanh còn không kịp đợi con dâu vào cửa, đã khen ngợi rất nhiều. Mọi người đều hiểu ra, thảo nào Vệ Khanh lại coi như bảo bối như vậy, hóa ra là nội bộ đã có quyết định là con dâu, nên bọn họ cũng coi cô như chị dâu.
Hắn nhắc tới chuyện đó, làm Vệ Khanh nhớ tới bài học lần say rượu trước, hừ lạnh: “A Triết, chú còn không biết xấu hổ mà nêu ra cái ý tưởng đó!” Không lột da hắn đã là may lắm rồi! A Triết không hiểu, nói: “Sao thế, không phải lần trước ôm mỹ nhân về sao?”
Vệ Khanh cắt ngang lời hắn: “Quên đi, quên đi, chú an phận cho anh nhờ, bỏ hết mấy cái chủ ý tầm bậy đó đi.” Ôm mỹ nhân về? Hứ, chẳng khác gì hít phải hạt tiêu, nồng tới mức muốn chảy nước mắt, trong lòng sợ hãi không thôi, coi như hắn gặp hạn, không dám làm lại cái trò đó nữa.
Hai người cứ một ly lại một ly, tâm tình Vệ Khanh buồn bực, uống một hơi cạn sạch, mày cũng không nhăn. Chỉ chốc lát sau, một cô gái sành sỏi tới gần: “Tiên sinh, cho em mượn bật bật lửa một chút.” Ánh mắt nhìn về phía Vệ Khanh, khiêu khích mê hoặc. Vệ Khanh không kiên nhẫn, hắn làm gì có tâm tư hoa cỏ a, một Chu Dạ đã đủ khiến hắn đau đầu nhức óc rồi. Liếc mắt nhìn A Triết, khách khí nói. “Rất xin lỗi.” Cảm thấy từ chối không giống phong cách của mình, lại nói thêm một câu: “Bật lửa ở chỗ cậu ta.” Coi như là giải thích, tin hay không thì tùy cô ta.
A Triết phối hợp đứng dậy nhường chỗ, mời cô ta ngồi. Cô gái thấy Vệ Khanh nhã nhặn từ chối như vậy càng cảm thấy hứng thú, rút điếu thuốc trong tay hắn, đốt cháy, sau đó tao nhã đặt bên môi. Điếu thuốc trên môi, hàm súc mà dụ hoặc, A Triết nhìn thấy ca ngợi vưu vật.
Vệ Khanh lại hoảng sợ, hắn bỗng nhớ tới lần ở trên đường cao tốc khi kẹt xe, Chu Dạ cùng hắn hút một điếu thuốc, còn làm càn phun thuốc vào mặt hắn, cô gái này cũng tự nhiên như vậy mà toát ra phong tình, thân thiết ngọt ngào như vậy, trêu chọc lòng người. Liền lầm lì ngồi thẳng dậy, mặc kệ điếu thuốc trên ngón tay tự cháy tàn, kiên quyết không hút thêm ngụm nào nữa.
A Triết bỗng nhiên ghé sát lại, thì thầm bên tai hắn: “Có cần gọi chị dâu tới đây không ạ?” Ánh mắt nhìn sang cô gái bên cạnh, ý muốn làm cho Chu Dạ ghen. Phụ nữ đều như vậy, điêu ngoa, ngoan độc, ghen tị. Bạn bè Vệ Khanh đều không phải người đứng đắn, đều đã lăn qua lăn lại trong bụi hoa cả. Đúng là vật họp theo loài.
Chủ ý này cũng không tồi, Vệ Khanh cũng không phải không động tâm. Hôm nay hắn ăn cả một bình dấm chua như vậy, trong lòng vô cùng khó chịu, để cho Chu Dạ nhìn thấy tột cùng hắn có bao nhiêu mị lực cũng không tệ, đỡ phải cả ngày ở chung với người con trai khác, làm hắn suốt ngày lo. Do dự không nói gì, bên kia A Triết đã gọi điện thoại.
Điện thoại vừa reo hai tiếng đã kết nối, vọng ra đúng tiếng của Chu Dạ: “Alo, xin hỏi ai vậy?” Đột nhiên Vệ Khanh giật lấy điện thoại, trán đầy mồ hôi, vội vàng nói: “Anh về trước, hai người cứ vui vẻ đi, nhớ ghi anh vào sổ.” Tuy rằng hắn rất muốn nhìn dáng vẻ ghen tuông của Chu Dạ, nhưng nghĩ tới tính tình nóng nảy của cô, nếu cho ăn ăn bình dấm chua như vậy, chỉ s