XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
n được nữa, cả ngày nay cô đã cố nén giận, nhẫn nhục chịu đựng tới cực điểm, liền châm chọc: “Có cần em lưu lại chiếu cố cho anh uống dấm chua, xoa bóp chân tay gì không?” Vệ Khanh nhớ tới lần ác mộng đó, không dám ý kiến, chỉ nói gần đây an ninh không tốt, đi taxi về chẳng may gặp chuyện gì, hối hận cũng không kịp.
Chu Dạ cũng không ngại, cầm chìa khóa xe trên bàn, nói: “Em lái xe anh về, ngày mai anh tới lấy.” Vậy là được rồi chứ? Vệ Khanh không còn lời nào để nói, đành phải nói: “Tuần sau tới nhà anh.” Xem lần này cô còn dám không đi không, xem cô làm cách nào rời khỏi cánh cửa này.
Chân tay Chu Dạ luống cuống không biết để đâu, cũng không dám lắc đầu. Cô cũng biết thức thời mới là trang tuấn kiệt. Đành phải yếu ớt nói: “Tuần sau có chút chuyện, sợ rằng, không tới kịp…”
Vệ Khanh không kiên nhẫn nói: “Em lại có chuyện gì?” Chu Dạ hoảng sợ nhìn hắn, cuối cùng bất đắc dĩ, nói ra: “Tuần sau Trương Suất xuất ngoại, bọn em muốn tới tiễn…” Còn chưa dứt lời, hoảng sợ chạy trốn, không dám liếc hắn nhìn hắn.
Cũng không thể trách cô, có trách cũng chỉ có thể trách Vệ Khanh chọn thời điểm không đúng lúc. Thật không biết dùng lời nào để diễn tả biểu cảm của hắn lúc này.
Vệ Khanh nhìn theo bóng dáng cô rời đi, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, cô ấy còn không biết sống chết dám cự tuyệt! Nửa ngày mới có phản ứng lại: “Cái gì? Xuất ngoại?” Nói như vậy, nghĩa là Trương Suất phải đi! Hôm nay hắn ăn dấm chua kia chẳng phải vô ích rồi sao? Nhưng nhớ tới buổi tối Chu Dạ nhu thuận, mềm mại như vậy, nhíu mày, coi như cũng đáng giá!
Nghĩ về Trương Suất giống như giặc ngoại xâm, cứ như vậy tự rút lui, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Nói thật, hắn ước gì Trương Suất kia vĩnh viễn không cần trở về, tuổi trẻ của cậu ta so với hắn mà nói là mối lo ngại lớn nhất. Như vậy thì, vấn đề lớn nhất hiện nay chính là chuyện ra mắt rồi, đầu óc lại bận suy nghĩ làm thế nào thuyết phục được Chu Dạ tới gặp cha mẹ hắn. Hắn cảm giác được Chu Dạ không thực sự muốn như vậy, nếu muốn thuyết phục cô, e rằng còn phải tốn một phen tâm tư.
Tắm rửa xong đi ra, không ngờ Chu Dạ lại chủ động gọi điện thoại tới, hỏi hắn ngủ chưa, có thể nói chuyện chút không, thái độ rất ân cần. Hắn hừ một tiếng, cô cũng rất thức thời, kiến phong sử đà [16], thấy hướng gió không đúng, vội vàng nói chuyện mềm nhẹ, đúng là hắn chẳng có biện pháp nào với cô cả. Thở dài, hỏi: “Về đến trường chưa? Trên đường không bị cơ động tóm đấy chứ?” Chu Dạ nghĩ mà sợ, nói: “Lúc đi qua đường vành đai thành phố, thấy cơ động đang xử lý một tai nạn, sợ quá, sợ họ chặn em lại. Không dám tiếp tục lái xe, ngày mai anh tới trường lấy được không?”
Vệ Khanh nói: “Nếu em thật sự muốn lái xe, vậy đi học bằng lái cũng tốt, không thì anh giúp em lấy một cái.” Chu Dạ thấp giọng nói: “Em không nghĩ đi thi bằng lái, em chỉ muốn đi tiễn Trương Suất… tuần sau…” Hắn không nhiều lời, lập tức cắt ngang: “Không được!” Không chút nể mặt, không thương lượng.
Chu Dạ chuyển sang chính sách dụ dỗ, nhõng nhẽo nói: “Cậu ấy sang Italy học vẽ, không biết khi nào mới có thể trở về. Bạn học với nhau bốn năm, không đi tiễn sao được, anh thấy có đúng hông? Vệ Khanh, em biết anh tốt nhất mà, anh cho em đi được không? Em với cậu ấy chỉ là bạn bè mà thôi, anh cho em đi…” cố tình dài giọng, mê hoặc lòng người.
Cô rất ít khi làm nũng với hắn, Vệ Khanh liền không chịu nổi: “Hôm nay vẫn còn chưa nói đủ sao?”
Khẩu khí vẫn còn cứng rắn, nhưng thực ra đã mềm đi rất nhiều. Cô liền không ngừng cố gắng: “Vệ Khanh, em nói thật mà, Trương Suất nói, cậu ấy thích em, nhưng phải đi, cho nên hi vọng em tới tiễn cậu ấy. Cho tới nay, cậu ấy đều rất tốt với em, em chỉ giống như bạn bè đi tiễn cậu ấy, không được sao?”
Cô thành thật như vậy, hắn cũng không thể từ chối. Đành phải hờn dỗi nói: “Đi thì có thể, nhưng anh có một điều kiện…anh đi cùng em.” Hắn muốn đi theo giám sát. Đàn ông có một chút tâm tư thôi cũng rất đáng sợ rồi. Đương nhiên Chu Dạ không muốn, nói: “Anh và Trương Suất đâu có thân quen, đi tới nói chuyện lại không thoải mái.”
Cô đúng là được một tấc lại muốn tiến một thước. Vệ Khanh ngáp một cái, lười biếng nói: “Chu Dạ, anh nói cho em biết, nếu em không cho anh đi cùng ra sân bay thì em phải tới nhà anh ăn một bữa cơm.” Chu Dạ im lặng, cuối cùng không thể không nhượng bộ, ủ rũ nói: “Được rồi, chúng ta cùng ra sân bay.”
Chu Dạ nhìn người đến người đi ở sân bay, chậm chạp không xuống xe,