XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ời đối diện hắn, mở máy, lớn tiếng nói: “Vệ Khanh, em rất sợ –” nói xong bước vào trong một chiếc taxi, cứ như vậy đi rồi…
Vệ Khanh không thể tưởng được tình huốn này sẽ xảy ra, cứ đứng ngây ngốc tại chỗ. Nửa ngày, cười khổ, Chu Dạ đúng là lắm trò.
Vẻ mặt buồn bực về nhà. Mẹ hắn thấy xe hắn từ xa, cười hì hì ra đón, nhìn trái nhìn phải, hỏi: “Kh
ông phải con nói sẽ mang con dâu về sao?” Hắn ném chìa khóa lên bàn. “Con dâu mẹ xấu hổ.” Vừa lúc Vệ lão đại tướng xuống lầu, vừa vặn nghe được, hừ lạnh: “Không biết con lại làm được chuyện tốt gì!” Dù ông không nói gì, nhưng cũng cố ý trở về sớm, chủ yếu là muốn gặp mặt con dâu nhỏ.
Vệ lão đại tướng có một thói quen, cho dù là người nhà, cũng không bao che khuyết điểm. Thằng con trai này của ông chỉ biết thói hư tật xấu, dạy dỗ không ít mà có khá lên được đâu.
Mẹ hắn “ôi” một tiếng, hỏi: “Có phải con lại chọc giận người ta không?” Bà biết con trai mình ở bên ngoài đùa giỡn với đám phụ nữ không ít, chỉ sợ tám chín phần là con dâu vì lý do đó mà không chịu tới cửa.
Vệ Khanh tức giận nói: “Con nào dám chọc cô ấy tức giận .” Mẹ hắn ngồi xuống, “Kỳ lạ thật đó, sao lại không tới nhỉ?” Vệ Khanh đau đầu, “Mẹ, vậy mẹ phải hỏi con dâu mẹ ấy, con biết làm sao được!” Mẹ hắn không nể mặt, “Con đó, còn dám nói như vậy! Người ta không đến còn không phải bởi vì con sao, sao con không cố gắng thêm một chút?” Vệ Khanh dở khóc dở cười, híc, hắn cố gắng nhiều thế còn chưa đủ sao? Bất đắc dĩ nói: “Mẹ, con dâu mẹ còn ít tuổi, da mặt mỏng, xấu hổ không dám tới cửa.”
Mẹ hắn trừng mắt: “Không phải con ăn nói không tử tế sao? Đứa nhỏ này cũng thật là, gặp thì cũng có gì đâu mà phải xấu hổ chứ?” Hắn thở dài: “Mẹ, con nghĩ là đợi một thời gian nữa rồi nói tiếp.” Hắn nghĩ có lẽ Chu Dạ đúng là chưa chuẩn bị tâm lý tốt. Tâm tư con gái luôn tinh tế phức tạp, không quyết đoán, ngay cả người phóng khoáng như Chu Dạ, ở phương diện này cũng không ngoại lệ.
Bà mẹ lại tức giận: “Con đó, không phải mẹ nói con rồi sao, chỉ có việc nhỏ như vậy, con còn muốn chờ bao lâu nữa? Con cũng sắp ba mươi rồi, sao có thể bình chân như vại được? Trước kia suốt ngày lăng nhăng hết cô này cô khác, mẹ không thèm nói, bây giờ vất vả lắm mới có người vừa mắt, mẹ và cha con đều rất vui, không cần điều kiện gì cả, chỉ cần con mau chóng kết hôn. Con nhìn Vệ gia nhà ta, từ trên xuống dưới, không có một tiếng trẻ con, nếu con không về, trong phòng yên tĩnh thật đáng sợ…”
Hai ông bà già ở trong một căn nhà nhiều phòng như vậy, thật tịch mịch.
Ngay cả Vệ lão đại tướng cũng nói: “Vệ Khanh, so với anh trai con, con may mắn hơn nhiều, đừng có hưởng phúc mà không biết phúc.” Gia nghiệp đã có con trai trưởng Vệ An kế thừa, mặc dù không nói là bị ép buộc tham chính, nhưng trên vai nặng trọng trách, tất cả mọi người đều nhìn thấy. Liên tục mấy ngày liền công tác không phân biệt ngày đêm, đã là chuyện như cơm bữa. Vệ Khanh cũng vì thế mới có thể tự do theo thương trường, thoát ly khỏi nhà giam quân chính. Mà Vệ An hôn nhân thất bại, mới khiến cho Vệ Khanh có quyền tự do lựa chọn. Có thể nói trên vai Vệ An nặng nề trọng trách.
Vệ Khanh không nói gì, một lát sau mới hỏi: “Anh con và chị dâu có về qua nhà không?” Mẹ hắn nghe xong, thở dài: “Đợi con dâu mới tới cửa, mọi người cùng trở về, rốt cuộc vẫn là người một nhà.” Sau lần trước Vệ An và Trần Lệ Vân đã mấy tháng không gặp mặt.
Chu Dạ chạy trốn bỏ về, trong lòng bất an, không biết Vệ Khanh nổi giận cỡ nào, cứ như vậy bỏ rơi hắn… nghĩ lại như vậy là không đúng, nhưng thực sự cô không muốn tới nhà hắn, tâm loạn, ngay cả bản thân còn không biết chuyện gì xảy ra. Vì thế buổi tối gọi điện thoại: “Vệ khanh — ”
Vệ Khanh nghiêm mặt nói: “Em còn biết đường gọi điện tới sao? Sao không biến mất luôn đi.” Hại hắn về nhà, không phân rõ trắng đen, bị mọi người mắng cho một trận, bởi vậy giọng nói có chút bực dọc. Dù gì đi nữa, cũng rất mất mặt.
Chu Dạ vội vàng xin lỗi: “Em xin lỗi mà… đừng tức giận có được không? Em biết sai rồi mà, Vệ thiếu đại nhân, đừng chấp tiểu nhân được không, …” Vệ Khanh cắt ngang lời cô: “Được, được, em nói nhiều vậy. Biết sai mà còn dám làm vậy? Biết rõ mà còn cố phạm phải, sai càng thêm sai!”
Chu Dạ khó thở, cũng bắt đầu không phân rõ phải trái: “Ai bảo anh trước mặt người khác nói lung tung, làm hại em hoảng sợ, sao dám tới nhà anh chứ? Còn nữa, anh có biết lời của anh ảnh hưởng ác