XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
liệt tới trường em thế nào không?” Ngay cả Tất Thu Tĩnh là người không bao giờ để ý tới mấy chuyện tin đồn bát quái, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền cũng cố ý chạy tới hỏi cô: “Chu Dạ, nghe nói ngươi đính hôn, thật hay giả vậy?” Hiển nhiên đã bị chấn động.
Cô tức giận nói: “Ta nói ngươi có tin không?” Cũng không hoàn toàn phủ nhận, dù sao có lửa mới có khói, cứ phủ nhận thì ích gì, cứ quay đầu cho xong. Trong lòng, lầm bầm mắng thầm Vệ Khanh, đến cuối cùng còn có thể gọi điện thoại cho hắn, đã coi như không tính toán rồi.
Cặp oan gia lại không vui cúp máy.
Vài ngày sau, Chu Dạ tắm xong đi ra, trong kí túc chỉ còn cô và một bạn nữa chưa chuyển đi, không biết mấy người khác buôn chuyện gì mà nhiều vậy, ngay cả một chỗ đứng cũng không có. Lưu Nặc đang vùi đầu đóng gói hành lý, nói: “Chu Dạ, di động của bạn reo vài lần.”
Cô cầm lên xem, thấy dãy số lạ, nghĩ nghĩ, vẫn gọi tới, nếu số điện thoại quấy rối bình thường sẽ không gọi nhiều lần như vậy: “Alo, xin hỏi ai vừa gọi vào số này thế ạ?”
Bên trong truyền tới một giọng nói ôn hòa: “Chu Dạ phải không? Bác là mẹ của Vệ Khanh.” Chu Dạ nghe thấy, suy nghĩ một lát mới có phản ứng, nhất thời luống cuống tay chân, sợ người khác nghe thấy, vội chạy ra ban công: “Bác gái, cháu chào bác, vừa rồi cháu đi ra ngoài, không biết bác gọi điện, cháu xin lỗi.” Biết rõ đối phương không thấy, nhưng vẫn không ngừng gật đầu cúi người, vẻ mặt sợ hãi.
“Không sao, bác cũng không vội gì. À, bác vừa mới nhờ người ta mang cho cháu ít hoa quả và sữa, cuộc sống trong trường rất kham khổ phải không? Trước kia Vệ Khanh thường oán thán đồ ăn ở canteen trong trường rất khó ăn.” Bà nghĩ Chu Dạ còn trẻ, một cô gái nhỏ phải xa nhà mấy ngàn dặm, sống cũng không dễ dàng gì. Trước kia, Vệ Khanh từng ở kí túc, cuối tuần đều về nhà, oán thán cái này không tốt, cái kia không được, bởi vậy rất thương Chu Dạ.
Chu Dạ đứng lặng, không biết phải làm sao, liên tục nói cảm ơn, còn cẩn thận hỏi: “Bác gái, bạc gọi cho cháu có phải có chuyện gì muốn nói không ạ?” Mẹ Vệ Khanh cười: “Ha ha, đứa nhỏ này, nói chuyện sao lại khách sáo như vậy! Đúng rồi, tối thứ sáu tuần này cháu có rảnh không?” Chu Dạ vội nói có có. Bà nói: ‘Vậy là tốt rồi, nhớ tới nhà bác chơi nha, bác bảo Vệ Khanh tới đón cháu.”
Chu Dạ bị dọa, nhất thời không nói nên lời. Mẹ Vệ Khanh là ai chứ, còn cố ý hỏi: “Sao thế? Có phải bận chuyện gì không?” Chu Dạ đành kiên trì đáp: “Không có đâu ạ, đến hôm đó nhất định cháu sẽ tới.” Mẹ Vệ Khanh vừa lòng, ngắt máy.
Lão tướng ra tay, làm sao chạy thoát cho được.
[16]: theo hướng gió mà bẻ bánh lái, nghĩa giống với câu: gió chiều nào theo chiều
[17]: Hai câu này trong bài Vô đề – tương kiến thời nan diệc biệt nam của Lý Thương Ẩn.
Sau khi Chu Dạ nhận được điện thoại của mẹ Vệ Khanh, giống như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, sống một ngày dài như một năm, cả ngày lo lắng đề phòng, mất hồn mất vía. Tất Thu Tĩnh đã hoàn thành xong luận văn, cũng đã lên thuyết trình xong, chỉ còn chờ tới Thanh Hoa báo danh, vì thế mới có thời gian nhàn rỗi quan tâm chuyện của Chu Dạ: “Chu Dạ, ngươi bị làm sao thế? Tốt nghiệp đại học rồi, mơ ước thi nghiên cứu sinh cũng đã hoàn thành, còn không đi ra ngoài chơi sao?”
Chu Dạ chán nản nhìn cô: “Vậy ngươi định đi đâu chơi thế?” Tất Thu Tĩnh đẩy gọng kính, nói: “Đang mùa hè, có thể đi đâu chứ, đương nhiên là đi nghỉ hè.” Chu Dạ chỉ “à” một tiếng, vẫn như trước, đắm chìm trong suy nghĩ.
Tất Thu Tĩnh đẩy đẩy Chu Dạ: “Chu Dạ, Chu Dạ, đừng có như củ cải trắng thế, vui vẻ lên đi, có việc gì thì cứ nói ra, cứ để mãi trong lòng rất khó chịu nha.” Cô cũng không phải người mù, đương nhiên có thể phát hiện ra mấy ngày nay Chu Dạ có tâm sự.
Chu Dạ ôm đầu than thở: “Ngươi nói tới nhà bạn trai, có ý nghĩa gì?” Tất Thu Tĩnh cười nhạo vài tiếng: “Chỉ vì chuyện này mà ngươi đau đầu sao? Có gì đâu nhỉ, cũng chỉ là tới chơi, chẳng có ý nghĩa gì.” Chu Dạ không đồng ý: “Sao lại không có ý nghĩa gì chứ! Đây chính là tới thăm cha mẹ hắn!”
Tất Thu Tĩnh cười: “Là tới gặp cha mẹ chồng chứ!” Chu Dạ thẹn quá thành giận, liều mạng đánh cô. Cô thấy Chu Dạ đỏ mặt, cười tới mức không thở nổi, giễu cợt: “Chu Dạ, không ngờ da ngươi trắng quá ha.” Lại nghiêm mặt nói: “Ta cũng từng tới nhà bạn trai chơi, còn ở nhà hắn mừng năm mới, mà bây giờ cũng đã chia tay. Cũng không phải là gặp người lớn rồi thì có thể cam đoan sau này sẽ ở bên nhau. Chuyện tình c