XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ảm, hay thay đổi.” Nhớ tới ngày trước thề non hẹn biển, lại nhớ tới hôm nay hai người xa lạ, không kiềm chế được nỗi xót xa. Trong lòng mỗi người đều có chuyện xưa.
Chu Dạ vẫn nói: “Nhưng mà người nhà anh ấy không như vậy…” Chỉ nhìn thấy chị dâu hắn từ xa đã làm cô hoảng sợ. Cô vẫn còn ít tuổi, còn nhiều băn khoăn.
Tất Thu Tĩnh lại nói: “Chu Dạ, ta biết so với bọn ta, ngươi kém vài tuổi, có lẽ chưa từng nghĩ xa như vậy. Nhưng có thể hay không thể tới nhà anh ta, chỉ là hai khái niệm khác nhau. Ngươi đã nói thích anh ta, vậy thì còn do dự cái gì?” Muốn làm dịu không khí, nên vừa cười vừa nói: “Đều là người cả, người ta có thể ăn thịt ngươi sao? Muốn ăn ngươi phải là cái người kia mới đúng…”
Chu Dạ cười mắng: “Tất Thu Tĩnh, ta không biết ngươi miệng lưỡi trơn tru từ khi nào vậy, trong đầu đen ngòm như thế, sao ngươi có thể thi đỗ Thanh Hoa nhỉ?” Cứ như vậy nô đùa, nhưng thật ra đã thả lỏng hơn nhiều. Đúng vậy, có gì đáng sợ đâu. Hơn nữa, thoạt nhìn mẹ Vệ Khanh cũng rất hòa ái dễ gần đấy thôi, không có cách nào khác, ai… xem ra là không tránh được, đành phải lấy dũng khí tiến lên phía trước.
Chu Dạ gọi điện hỏi Vệ Khanh xem cô nên mặc như thế nào, hắn thấy cô căng thẳng như vậy, an ủi bảo cô mặc như ngày thường là được. Chu Dạ liền nói: “Đã thế em cứ mặc sơ mi trắng với quần bò tới nhé!” Hắn vừa nghe cô nhắc tới quần bò, lại nhớ tối hôm trước, có chút oán hận, liền nói: “Mẹ anh thích có một cô con gái, thường nói sẽ mua váy cho con gái.” Cô liền gật đầu: “Vậy thì em mặc váy là được rồi.” Mặc váy càng mát mẻ.
Vì thế chọn một bộ váy liền thân màu xanh nhạt, càng làm nổi bật làn da tuyết trắng, thanh xuân xinh đẹp, càng tăng thêm khí chất
tao nhã. Màu xanh nhạt rất kén người mặc, nhưng mặc trên người Chu Dạ lại rất hợp. Đúng là, tuổi trẻ mặc cái gì cũng đẹp. Chu Dạ vẫn phiền não mấy sợi tóc lởm chởm trên đầu, làm cách nào cũng không chịu ép xuống.
Vệ Khanh tới đón cô, cô đi xuống, vẻ mặt đau khổ nói: “Vệ Khanh, em muốn đi toilet…” Hắn buồn cười: “Đi nhanh về nhanh.” Một lúc sau, cô nói: “Vệ Khanh, đầu em choáng váng, không thở nổi.” Hắn trừng cô: “Đó là do bị nóng, mau lên xe.” Đứng dưới ánh mặt trời chói mắt như thế, không nóng mới lạ.
Nhìn thấy phải đi, Chu Dạ cũng không dám giả bệnh, đành phải nói: “Vệ Khanh, em khát nước, anh đi mua nước cho em đi!” Hắn lắc đầu: “Nhiều chuyện! Chu Dạ, em căng thẳng cái gì, chỉ là ăn một bữa cơm, em nghãi là chui vào hang cọp sao?” Không phải cô là người không sợ trời sợ đất sao?
Lòng bàn tay cô mướt mồ hôi, kéo kéo Vệ Khanh: “Em cũng không hiểu sao lại căng thẳng như vậy, giống như.. như là chuyện cả đời, haiz, em cũng không biết nữa… anh có đi mua nước cho em không?” Vệ Khanh biết cô để ý, nên mới lo lắng như vậy, hôn lên trán cô, trấn an nỗi sợ hãi.
Cô vươn người hôn lên môi hắn, ôm lấy cổ hắn, giống như chuồn chuồn lướt qua mặt nước, liếm nhẹ cổ hắn, dần đần bình tĩnh trở lại. Hắn cũng không thừa cơ hội mà giở trò, chỉ lướt qua môi cô rồi dừng lại. Cô mềm mại dựa vào vai hắn, nỗi lo lắng biến mất, chỉ cần đơn giản rúc mình bên người hắn, cảm giác giống như có được cả thế giới. Đây rốt cuộc là gì nhỉ? Ngẩng đầu nhìn hắn, trong ánh mắt chỉ có hình ảnh của hắn, khoảng khắc đó giống như là vĩnh cửu.
Cô dường như nghe thấy trong tâm khảm mình vang lên một tiếng nổ lớn, giống như một bông hoa xinh đẹp sáng lạn nở ra.
Vệ Khanh xoa đầu cô, từ trước tới nay chưa từng có cảm giác bình thản như vậy, mềm mại như thế, có phải là hạnh phúc không? Một lúc sau, mới khởi động xe. Chu Dạ vội kêu lên: “Đồ uống của em đâu?” Hắn trừng nàng, đúng là chỉ giỏi phá hỏng không khí. Không còn cách nào khác, đành phải xuống xe đi mua. Tiểu tổ tông này, coi như hắn thua cô rồi.
Rốt cuộc cũng tới nơi, Chu Dạ ngồi ở trong xe nửa ngày không nhúc nhích. Vệ Khanh thở dài: “Xuống xe đi, sợ cái gì chứ, mọi người đều tới hết rồi.” Nửa ôm nửa kéo cô xuống xe. Chu Dạ hít sâu một hơi, quay đầu lườm hắn: “Kéo cái gì mà kéo, em cũng sẽ không chạy.” Hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang tiêu sái đi vào. Thực ra hắn vẫn đề phòng cô chạy trốn.
Chu Dạ đi theo hắn, ánh mắt liếc nhìn mọi nơi. “Vệ Khanh, đây là nhà anh sao?” Lớn như vậy? Kiến trúc cổ kính, đình đài lầu các, núi giả nước ao, không ngờ còn có vườn hoa, một cơn gió thoảng qua, mang theo mùi thơm nhè nhẹ, giống như trở về thời phong kiến, một biệt phủ độc lập với những tiếng động rầm rĩ ở bên ngoài.