XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
n ngoài hành lang có một giàn nho, màu xanh mơn mởn, che khuất ánh mặt trời, đúng là một chỗ râm mát để thư giãn lúc mùa hè. Có một chum nho xanh rũ xuống, xanh tươi, quả tròn bóng, làm ánh mắt Chu Dạ sáng ngời, ngẩng đầu nhỏ giọng nói: “Nho nhà anh có thể ăn không?”
Vệ Khanh cười thầm cô, quả nhiên vẫn tính trẻ con, nói chuyện ngây thơ như vậy, gõ gõ mũi cô: “Có thích nhà anh không?” Chu Dạ le lưỡi làm mặt quỷ: “Em chỉ thích nho nhà anh, muốn ăn.” Nhiều quả như vậy, cô nhìn đã chảy nước miếng. Vệ Khanh nhíu mày, dễ dàng lừa bán như vậy? Chỉ cần mấy chùm nho là đã có thể tóm cô làm tù binh? Đúng là trẻ con.
Vừa bước vào phòng khách, Chu Dạ liền nghiêm túc trở lại, hai tay đặt trước người, nhìn không chớp mắt: “Cháu chào hai bác.” Cố gắng duy trì nụ cười, nhưng lại không che giấu được vẻ ngượng ngùng. Mặc dù Vệ Thiệu lão đại tướng không nói gì, nhưng lại gật gật đầu. Xem ra ấn tượng với cô không tệ.
Vệ Khanh giới thiệu: “Đây là anh trai và chị dâu anh.” Cô xoay người, dịu dàng nói: “Em chào anh chị.” Giọng nhẹ ngàng, mang theo chút ngọt ngào của phương nam, làm người nghe có cảm giác mới mẻ. Vệ An nghe xong, không hiểu vì sao, lại nở nụ cười một chút. Ngay cả người nghiêm túc như Trần Lệ Vân, thấy có người gọi cô là chị, cũng buồn cười. Ánh mắt tinh tế đánh giá cô gái, cảm giác có chút quen mắt, nhớ tới buổi tối tết Nguyên tiêu, nhíu mày nhìn Vệ Khanh, hóa ra là sớm gặp qua.
Thái độ mọi người trong Vệ gia đều hoan nghênh Chu Dạ tới chơi, bởi vậy mọi người đều hòa nhã. Mẹ Vệ Khanh vội nói: “Đến đây, mau ngồi đi, bên ngoài rất nóng.” Liên tục bảo người mang hoa quả, đồ uống tới. Bình thường Vệ gia hay uống trà, nhưng mẹ hắn nghĩ giờ làm gì còn thanh niên nào thích uống trà, vì thế cố ý chuẩn bị đồ uống cho Chu Dạ, tự mình mang tới.
Chu Dạ vội đứng dậy: “Bác gái, cứ để mặc cháu là được rồi ạ.” Mẹ hắn cười: “Đứa nhỏ này, vẫn còn khách khí như vậy, gọi bác gái khách khí quá nha.” Ánh mắt chờ mong nhìn Chu Dạ. Cô nhất thời xấu hổ, giương mắt nhìn Vệ Khanh cầu cứu, hắn lại cố tình cúi đầu uống trà. Cô cũng không còn cách nào khác, đành phải nhỏ giọng kêu một tiếng “mẹ”, việc tới nước này, cũng chỉ có thể dày mặt gọi một tiếng “cha.”
Vệ lão đại tướng mở miệng: “Đừng đứng nữa, ngồi xuống nói chuyện đi.” Hiển nhiên tiếng “cha” kia đã rơi vào tâm khảm. Ở bên ngoài, Trần Lệ Vân luôn xưng hô với ông là thủ trưởng, về nhà cũng rất hiếm khi nghe được tiếng cha, cho dù là ngày lễ tết cũng chỉ gọi một tiếng, giọng điệu vô cùng cứng ngắc. Chu Dạ nói ngọt như vậy, đương nhiên người gặp người thích.
Tâm tình Vệ mẫu như hoa nở rộ, lôi kéo cô hỏi chuyện, Chu Dạ ngoan ngoãn trả lời, mắt nhìn Vệ lão đại tướng: “Cha con trước kia cũng ở trong quân ngũ làm công tác vận tải, rất nhiều năm sau mới giải ngũ, bây giờ đang làm ở một xí nghiệp.” Vệ lão đại tướng có chút kinh hỉ, liền nói: “Thật sao? Hóa ra trước kia cha con cũng xuất thân là quân nhân sao, hôm nào phải gặp ông ấy mới được.” Vệ Khanh liếc nhìn cô, không ngờ cô có thể thoải mái nói chuyện như vậy.
Vệ An và Trần Lệ Vân vẫn ngồi như vậy, chỉ nghe không nói chuyện, cặp vợ chồng này làm không khí có chút cứng ngắc. Chu Dạ ngồi bên cạnh, cũng không dám tùy tiện nói lung tung, thấy chén trà của họn họ đã hết, liền thuận tay rót trà vào. Vệ An nhìn thấy gật gật đầu, trong lòng thầm tán thưởng không biết Vệ Khanh tìm ở đâu ra một cô gái nhỏ nhu thuận như vậy. Trần Lệ Vân thẳng tính, lập tức cầm lên uống, đúng là rất nể mặt Chu Dạ rồi.
Vệ mẫu tự mình xuống bếp làm vài món sở trường, lại bỏ ra chai rượu ngon, đã lâu trong nhà không vui vẻ như vậy. Chu Dạ ngồi không yên, Vệ Khanh liền dẫn cô ra ngoài tham quan. Cô ghé vào lan can, hưng phấn nói: “Anh nhìn xem, có thật nhiều cá vàng nha.” Đủ màu sắc, trắng có, đen có, xám, phấn hồng… Còn có một con cá to bơi qua bơi lại. Cô nói: “Vệ Khanh, hồi nhỏ em rất thích nuôi cá. Nhưng mà em cứ di chuyển đi tới đi lui, về sau làm vỡ bể cá, từ đó mẹ không cho em nuôi nữa.”
Vệ Khanh cười: “Đây là cha anh nuôi đấy. Nếu không, em đi hỏi ông kinh nghiệm xem?” Chu Dạ không để ý tới lời chọc ghẹo của hắn, nhìn ánh mặt trời dần dần khuất về phái tây, gió chiều mát mẻ, mọi căng thẳng lo lắng đã hoàn toàn chìm xuống. Ôm cánh tay hắn, thân thiết nói: “Em cứ nghĩ người nhà anh rất đáng sợ, giống như trong ti vi, ăn nói ý tứ, không thể tùy tiện nói chuyện, hóa ra không phải như vậy.”
Vệ Khanh cười, cô tưởng tượng nhà hắn thành cái gì thế? Hỏi: “Vậy giờ em cảm thấy