XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
sinh, để tôi lái xe cho.” Hắn gật gật đầu, chuyển sang ghế phụ.
Băng đống tam xích, phi nhất nhật chi hàn. [18]. Tình hình hiện giờ giữa anh và Lệ Vân cũng không phải mới một sớm một chiều. Vệ sĩ hỏi anh trở về văn phòng sao. Nửa ngày sau anh mới nói: “Không, về Vệ gia.” Anh cũng là người, không phải lúc nào ý chí cũng cứng rắn như sắt thép được.
Vợ chồng Vệ An đi rồi, Chu Dạ cũng nói muốn về. Vệ mẫu lại nói: “Vẫn còn sớm mà, ngồi lại chơi chút đã. Muộn quá thì ở lại đây một đêm, còn nhiều phòng mà. Bảo Vệ Khanh dẫn con đi tham quan một chút.” Bà rất thích Chu Dạ, không nỡ để cô về.
Chu Dạ theo Vệ Khanh lên lầu: “Đây là phòng của anh sao?” Tò mò đi thăm. Trong phòng trang trí đơn giản, màu sắc nhã nhặn, khiến không gian càng thêm rộng lớn. Trong không khí mơ hồ có mùi hương hoa, làm cho tình thần sảng khoái. Cô đẩy cửa sổ ra, bên ngoài ban công có mấy chậu hoa hồng đang nở rộ, đóa hoa kiều diễm, hiển nhiên bất phàm. Trên bàn làm việc có rất nhiều sách. Tùy tiện cầm một cuốn mở mở, không hiểu rõ, ngẩng đầu hỏi: “Đây đều là sách của anh sao?” Đúng là khiến cho người ta nghi ngờ. Khắc khổ như vậy không giống Vệ Khanh mà cô biết.
Vệ Khanh gõ gõ trán cô, bất mãn: “Hứ, lúc chồng em còn đi học, năm nào cũng nhận được học bổng đấy.” Chu Dạ trợn mắt, chặc lưỡi: “Nhìn không ra nha… em cứ nghĩ anh cả ngày chơi bời lêu lổng cơ..” Vệ Khanh bắt đầu tán dương bản thân: “Vừa hết cấp ba, chồng em đã dễ dàng thi đỗ Thanh Hoa, giảng viên tự chỉ danh muốn nhận anh. Đây chính là vinh dự rất lớn. Còn nữa, thời điểm chồng em thi nghiên cứu sinh, còn lập công ty, bắt lấy cơ hội, tầm nhìn xa trông rộng, mới có thể thành công như ngày hôm nay.”
Mặc dù bối cảnh của Vệ Khanh rất lớn, nhưng là tự tay hắn gây dựng sự nghiệp, cũng tự mình trải qua nhiều gian khổ. Hắn có rất nhiều khuyết điểm, ví dụ như thói quen thiếu gia không ít. Nhưng có nhiều chỗ, nhiều người không thể bì kịp với hắn, làm việc rất có nghị lực, muốn làm gì thì sẽ kiên quyết hoàn thành, không đạt mục đích thề không bỏ qua. Cũng không xem thường buông tha.
Chu Dạ lắc đầu cười: “Anh lại khoe khoang rồi.” Vệ Khanh vỗ nhẹ mặt cô, nghiêm trang nói: “Sao em lại không tin nhỉ? Anh chứng minh cho em xem.” Dáng vẻ quyết liệt. Cô nhún vai, để xem hắn định thổi phồng tới cỡ nào. Vệ Khanh lại cúi đầu, triền miên nhiệt tình hôn cô, giống như trừng phạt cô vừa rồi dám xem thường hắn, làm cô trở tay không kịp.
Cô đỏ mặt đẩy hắn ra, cô vẫn chưa quên đang ở trong nhà hắn đâu, có chút tức giận: “Vệ Khanh! Anh làm gì vậy?” Hắn trêu chọc: “Có cần anh chứng minh không?” Cô đỏ mặt nhỏ giọng mắng hắn sắc lang. Hắn cười ha ha, càng thêm làm càn, hai tay vuốt ve qua lại bên hông cô.
Mùa hè, hai người chỉ mặc một lớp quần áo, qua lớp vải đều có thể cảm nhận thân nhiệt của đối phương. Vệ Khanh lại sờ loạn, hôn loạn. Chu Dạ bị hắn khiêu khích thành mơ hồ, ngay cả khi hắn kéo cao vạt váy cô lên đùi cũng không biết. Tay Vệ Khanh dán lên làn da mềm mại của cô, lòng bàn tay giống như có lửa, lặng lẽ lướt lên trên. Chu Dạ đứng ở trong phòng tối, hơi hơi ngẩng đầu, khép chặt hai chân, thở hổn hển, nhưng lại không có lực phản kháng.
Vệ Khanh cười ra tiếng, hôn hôn khóe môi cô, liếm qua cằm, đầu vai. Chu Dạ rên rỉ thành tiếng: “Vệ Khanh…” Giống như thầm oán, lại giống như hờn dỗi.
Đang lúc hai người khi nông khi sâu, đột nhiên nghe thấy tiếng đập cửa, tiếng Vệ mẫu truyền tới: “Ở trong phòng sao? Xuống dưới ăn hoa quả đi.” Cô mới giật mình, vội vàng đẩy hắn ra, buông làn váy xuống, xấu hổ vô cùng. Đúng là làm càn, người lớn vẫn còn ở bên ngoài. Càng ngày cô càng không có sức kháng cự với hắn, rõ ràng chỉ là một nụ hôn, lại khiến cô ý loạn tình mê.
Dùng nước lạnh vỗ vỗ lên hai má phiếm hồng, Chu Dạ xuống lầu, nói mình phải về, Vẫn cúi đầu, khó nén xấu hổ, ở xương quai xanh của cô vẫn còn lưu lại dấu hôn. Có lẽ Vệ mẫu cũng biết bọn họ ở trong phòng làm gì, cho nên cửa cũng không mở ra, chỉ gõ gõ tượng trưng.
Vệ Khanh đưa cô trở về, trước khi đi còn muốn hôn cô. Chu Dạ buồn bực nói: “Không cho phép hôn!” Ở đâu cũng sờ soạng, bảo cô biết ra ngoài gặp người khác thế nào? Da thịt mềm mại, chỉ cần hôn nhẹ, cũng đã để lại dấu hôn hồng hồng. Mùa đông còn đỡ, còn có áo khoác che chắn, mùa hè thì không thể ra ngoài. Vệ Khanh cười: “Hôn một cái thôi rồi về.” Ôm eo cô, ra sức hôn một cái, mới thả cô ra, đôi môi bị chà đạp càng thêm đỏ tươi gợi cảm.
Hai người càng ngày càng giống một cặp tình nhân cuồng nhiệt.