XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
/>
[18]: 冰冻三尺非一日之寒 – nước đã đông thành đá đến ba thước rồi, thì trời đâu phải chỉ lạnh có một ngày.
Vệ Khanh về nhà, lúc đi ngang qua trung đình, nhìn thấy dưới giàn nho trùng điệp, dường như có người. Đi qua nhìn thấy, lắp bắp kinh hãi: “Anh, sao anh lại về?” Vệ An làm việc bận rộn, trăm ngàn công việc, một năm chẳng mấy khi thấy về nhà, thảo nào khiến Vệ Khanh kinh ngạc.
Vệ An cầm chén rượu trong tay, nhấp từng ngụm nhỏ, dưới đất đặt một bình rượu lớn vừa mới mở nút, xung quanh đều nồng đậm hương rượu. Vệ An ngẩng đầu nhìn Vệ Khanh, thản nhiên nói: “Trăng đêm nay đẹp như vậy, uống rượu ngắm trăng.” Mười lăm âm, đúng là đêm trăng tròng, ánh trăng sáng ngời như ban ngày, không vướng bụi trần. Chẳng mấy khi ở Bắc Kinh có vẻ đẹp ban đêm như vậy, nguyệt minh tinh hi, ô thước nam phi [19]. Một vòng trăng tròn treo lơ lửng giữa trời cao, đêm lạnh như nước, gió lạnh len qua từng lớp áo.
Một đêm như vậy, nhất định có người thở dài.
Vệ An ở trong giới chính trị, trước nay vui buồn đều không để lộ ra, trấn tĩnh ung dung, chuyện lớn tới đâu cũng đều có cách giải quyết, rất ít khi xử trí theo cảm tính. Nhưng đêm nay anh không chỉ ngắm trăng gặm nhấm nỗi đau, mà còn nhỏ giọng ngâm: “Đối tửu đương ca, nhân sinh kỷ hà. Thí như triêu lộ, khứ nhật khổ đa. Khái đương dĩ khảng, u tư nan vong. Hà dĩ giải ưu, duy hữu đỗ khang!” [20]. Dường như trong lòng có rất nhiều chuyện buồn bực, khó có thể giải sầu. Áp lực bao lâu, nhưng lại không biết làm thế nào để giải tỏa.
Vệ Khanh ngồi xuống bên cạnh anh, vỗ nhẹ vai anh hỏi: “Anh, anh làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?” Đêm nay anh rất lạ. Vệ An thở dài: “Tự nhiên nhớ tới chuyện trước kia, có chút hoài niệm.” Vỗ vai hắn, nói: “Hai anh em mình mỗi ngày đều bận rộn, uống rượu không ít, nhưng chúng ta, đã lâu lắm rồi chưa từng ngồi với nhau.”
Vệ Khanh cười: “Đúng, cái thời mà anh em mình ngồi dưới giàn nho làm bài tập, đã là chuyện của hai mươi năm về trước.” Những chuyện trước đâu, tiếp tục nhớ tới, vẫn còn nhớ rõ mồn một. Nhưng chỉ chớp mắt, người đã tới tuổi trung niên, thời gian như nước chảy vô tình, qua mau.
Vệ An hơn hắn tám tuổi, luôn yêu thương cậu em trai này, làm việc gì cũng giúp hắn, tình cảm hai anh em rất tốt. Phần lớn vì có anh trai quan tâm, nên mới dám giương nanh múa vuốt ở Bắc Kinh. Vì thế, nhấc chén lên, hào khí nói: “Hôm nay chúng ta không say không về.”
Vệ An giơ chén mỉm cười nói: “Chén đầu tiên, chúc mừng chú tình trường đắc ý, sớm thành một gia đình. Anh rất hâm mộ chú.” Vệ Khanh nhớ tới Chu Dạ, giờ phút này, bỗng cảm thấy nhớ da diết, đâu đó trong lòng, có cảm giác mềm mại không thể nào giải thích được, chỉ cần nhẹ nhàng chạm vào cũng thấy đau. Hắn nghe ra trong giọng nói của Vệ An tịch mịch cô đơn, vẫn hỏi ra: “Anh, anh đưa chị đi ra sân bay, trên đường không xảy ra chuyện gì chứ?”
Vệ An day day mắt, lắc đầu, không trả lời. Hai anh em lại uống thêm mấy chén, Vệ Khanh thở dài: “Anh, anh vẫn còn nhớ tới bạn gái trước kia phải không?” Thở dài thật sâu. Hắn biết Vệ An luôn giữ kín tình cảm trong lòng, không dễ dàng cho người khác biết.
Vệ An thở dài: “Lại nói tiếp, hơn mười năm trước, có nhiều chuyện đã quên. Chú nhìn anh xem, đã gần bốn mươi rồi, vẻ mặt mệt mỏi, trên mặt đã có nếp nhắn, cả ngày hối hả ngược xuôi. Chuyện thời trẻ lông bông, sao có thể nhớ rõ.” Tuy nói như vậy, nhưng đêm dài vắng vẻ, nhất định vẫn nhớ tới.
Bởi vì rất cô đơn .
Vệ An cũng xuất thân từ quân đội, chẳng qua sau này lại theo chính trị, là người chính trực, tính tình ngay thẳng, không ở bên ngoài làm chuyện xằng bậy. Cuộc sống hôn nhân lại bất hạnh như thế, anh chỉ có thể dựa vào trí nhớ, nhớ lại một chút ôn nhu trong lòng. Đêm nay, anh chợt hiểu ra, hơn mư
ời năm qua vùi đầu vào việc quốc gia đại sự, đối với vợ anh mà nói, có phải rất không công bằng? Chuyện tình cảm, là lỗi của hai người. Bất đắc dĩ, anh cảm thấy vô lực. Mọi chuyện bế tắc, giống như một cái lưới vô hình bủa vây xung quanh, bảo anh nên làm thế nào? Làm cách nào có thể giải quyết triệt để?
Vệ Khanh cười an ủi: “Anh, anh vẫn còn trẻ, thân giữ chức vu