XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
là cách duy nhất để em thấy lòng mình bình yên, không như sóng đập : dồn dập và bất ngờ.Chuyện tình cảm thì có lẽ em còn quá trẻ, một lần đổ bể nặng nề và đầy thảm kịch khiến mỗi khi nghĩ lại em thấy nhói. Có những chiều ra mộ thăm anh ấy, em thấy vừa hận, vừa giận mà vẫn không thể nào quên. Có khi ngoài ba mươi, em cũng mới lấy chồng quá hà ".
Tôi cười bảo Lệ Băng ngốc, ngốc như chính con người tôi đã trải qua : từ gia đình cho đến tình yêu thưở còn non dại. Bất ngờ, tôi bắt gặp Lệ Dương đang đứng trên ô cửa sổ, đưa mắt nhìn về phía chúng tôi. Nàng kéo cánh cửa lại, và một màu tối đen trùm kín cả căn phòng. Lệ Băng cười :" Biết ngay, giận hờn vu vơ mà. Anh lên phòng nó đi. Hôm nào rảnh, mình nói chuyện nhé. Nói nhiều, em thấy anh rất có duyên ". Tôi cười khi bị Lệ Băng đoán trúng tim mình, nhưng gặp cô ấy rồi sao chứ, nói gì ,.... Tôi rón tay đập khẽ cửa phòng.
"Ai đấy? Vô đi, cửa không khóa ".
Cánh cửa đẩy ra. Lệ Dương nằm xấp người xuống giường, hai tay giữ gối đè lên đầu mình, tiếng nức nở kêu lên :
"Anh vô đây làm gì? Em nói rồi, rách nát rồi! ..." Tôi vẫn im lặng, đầy xót thương. Nụ cười nhạt thếch của nàng lại một lần nữa bật ra :" Anh về đi. Quên em đi ". Bờ vai thon, trắng của nàng rung lên khẽ khẽ, thân nàng mỏng mảnh như bông hoa lục bình lênh đênh giữa dòng nước cuốn trôi. Tiếng nấc của nàng mãi không thôi.
"Anh xin lỗi. Xin lỗi vì lòng ích kỉ. Anh không đòi hỏi chuyện trinh tiết, anh chỉ cảm thấy bất ngờ vì điều đó và thời gian quá nhanh để anh chấp nhận một sự thật ". Lệ Dương nhìn tôi, bờ môi mím chặt như đang cắn phải nhau.
"Sự thật của một phận nữ tuổi mười bảy thành đàn bà quá đắng cay. Sự thật tàn nhẫn mà em không bao giờ nói ra khi xưa nay anh vẫn ngỡ em hồn nhiên, trong sạch. Sự thật tàn khốc là anh yêu nhầm phải một con đĩ. Đúng không. Haha. Cuộc đời mà anh, nó cũng như kiếp đỏ đen, cứ coi như anh đã thua trong đêm nay, và đêm mai, đêm sau nữa,... anh hãy đi tìm một "kiếp đỏ " cho riêng mình. Anh ạ! Chẳng ai xúi quẩy đến quá ba lần đâu. Nhưng anh nhớ, và nên cho đó là kinh nghiệm riêng của mình, trước khi bế nó lên giường thì phải gằn giọng ra hỏi :" Rách chưa, chưa rách thì nằm đấy, không thì biến ...".
Lệ Dương dài hơi những từ cuối. Tim tôi phát nghẹt thở, kéo mạnh nàng dậy và ghì thật chặt trong lòng :" Đừng nói nữa. Anh xin em. Cái màng mỏng đấy ư? Anh không cần ". Tôi đẩy mạnh Lệ Dương xuống giường, xé dọc cái váy ngủ mỏng manh, những cái hôn đầy vội vã, gấp gáp giữa hai người. Những khi ngẫm lại, tôi vẫn nghĩ rằng :" Mình cưỡng dâm cô ấy ".
Chương 11: Đối mặt
Hôm nay, hai bên gia đình sẽ gặp mặt. Tôi luôn mơ về gia đình nhỏ đấy, và tôi cũng mong cuộc nói chuyện này sẽ được sự đồng ý của cả hai.18h30’, mẹ và tôi đã tới nhà hàng Victory. Nhìn khuôn mặt mẹ, tôi hiểu tâm trạng mẹ cũng như tôi:" Cưới vợ là phải cưới liền tay "- Tôi nhớ lời mẹ dặn...
19h,
Từ xa, tôi và Lệ Dương đã nhận ra nhau, vẫy vẫy tay, cười hớn hở đến mức tôi bị mẹ thúc cho một cái vào mạng sườn:" Lớn rồi đấy nha cu, đi hỏi vợ chứ không phải đi tán gái nữa đâu ".- " Dạ ".
...Nụ cười đó bỗng tắt ngụm khi bên cạnh nàng còn có một bóng người đàn ông cao to, một người đàn bà bận chiếc đầm màu xanh ngọc sang trọng lù lù đi tới. Tôi quay mặt sang mẹ...
"Sao lại là bố hả mẹ ".
"..."
"Mẹ? Bà ta là ai? "
"... "
Mẹ tôi vẫn không nói gì. Đôi mắt nhìn trân trân. Người đàn ông đấy ư? Người đàn bà kia nữa? – Cả hai người họ đều quay sang nhìn Lệ Dương:" Là mẹ con nó đấy à ". Lệ Dương gật đầu cười:" Dạ đó là bác Hoàng Lan và anh Hạo Nhiên ạ ". Người phụ nữ nghiến giọng cay độc:" Màn kịch hay đây, ông Trần Lâm ". Tôi thấy người mình nóng như điên.... Bất ngờ, mẹ tôi quỵ ngã, hai mắt nhắm nghiền. Lệ Dương gọi cấp cứu hối hả,..., ông ấy bộ mặt sầm lại,..., người đàn bà cười vang.
...
"Đi về ". Tôi gắt lên mà con đàn bà trước mặt tôi cứ khóc lóc. " Điên thật, cô có điếc không. Tôi bảo cô đi về ".
"Nghe rõ chưa con. Nó đuổi con về rồi mà còn đần mặt ngồi đấy à. Đứng lên " – Người đàn bà từ cửa bước vào, cao giọng.
"Không! Con phải ở lại chăm bác Hoàng Lan. Mẹ và dượng về trước đi ".
"Cô có bị điên không đấy. Cô có biết ông dượng cô là ai không?" – Lệ Dương quệt nước mắt, lắc đầu -." Cô về, cô hỏi cái bà đẻ ra cô đấy. Đứng lên. Đi, đi hết khỏi đây mau ".( Sau này, mỗi khi nghe cô bạn y tá học chung thời cấp ba kể lại, cô y tá đều bảo, đôi mắt tôi long lên song sọc, vẻ đẹp trí thức của một người đẳng cấp tiêu tan... )
Người đàn bà ấy vẫn cười, cười mà tôi nghe không khác gì ti