XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
vội vàng tìm việc.” Vệ Khanh lắc đầu thở dài, tầm tuổi này của Chu Dạ, vẫn còn đang ngồi học trong ghế nhà trường, chưa quan tâm tới chuyện hôn nhân đại sự, thế mới khiến hắn khó giải quyết. Chu Dạ còn ít tuổi, nhưng lại rất có chủ kiến, chuyện lấy được cô còn rất khó khăn.
Hắn bất mãn nói: “Chu Dạ, em nhìn đồng nghiệp bên cạnh anh, người ta ai cũng có con bồng con bế đi ra ngoài đường. Em cũng phải đứng ở góc độ của anh, lo lắng một chút chứ?” Chu Dạ âm thầm mắng hắn ép buộc, ôm cổ hắn tủm tỉm nói: “Anh vẫn chưa già, còn thanh niên trai tráng lắm, phong nhã hào hoa, trẻ tuổi như vậy, vội gì chứ?” Vệ Khanh cười khổ, còn phải xem là so với ai nữa.
Chu Dạ cọ cọ vào người hắn: “Vệ Khanh, em cũng không nói là không đính hôn, nhưng mà em nghĩ học xong nghiên cứu sinh rồi nói tiếp.” Hắn hừ lạnh: “Em học xong nghiên cứu sinh, có cần chuẩn bị học lên tiến sĩ không?” Chờ cô học xong, hắn đã già khú đế rồi. Cô cợt nhả: “Ai nha, em cũng không chạy thoát được, anh lo lắng gì.” Lại cúi cúi đấm lưng, hầu hạ hắn.
Vệ Khanh nhắm mắt hưởng thụ, vẫn không buông tay: “Chu Dạ, pháp luật không quy định học nghiên cứu sinh thì không thể đính hôn. Vả lại, đính hôn và chuyện em học bài cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nhau, không cần lấy chuyện này làm lý do.” Quan hệ hai người ổn định cũng tốt, gần đây hắn nhìn Vệ An và Trần Lệ Vân cũng có nhiều suy nghĩ, ngẫm lại chính mình cũng nên thành gia lập nghiệp. Cho nên, với chuyện này rất kiên trì.
Chu Dạ ở trên người hắn xoay tới xoay lui, làm nũng nói: “Làm gì có ai như vậy? Bạn em làm gì có ai vừa học bài, vừa có danh hiệu vị hôn thê đâu… anh chờ một chút có được không?” Vệ Khanh bị cô trêu chọc, hô hấp gấp gáp, cô càng ngày càng biết cách đối phó với hắn, căm giận nói: “Chu dạ, em còn tiếp tục lộn xôn, anh cũng mặc kệ!”
Chu Dạ chớp mắt nhìn hắn: “Anh đồng ý rồi?” Hắn hừ lạnh: “Em tự mà đi nói với cha mẹ anh ấy.” Cô hôn nhẹ lên môi hắn, lấy lòng: “Vệ Khanh, em yêu anh nhất.” Chỉ cần hắn không ép cô, cha và mẹ cũng không thể “không trâu bắt chó đi cày” được.
Vệ Khanh nghe mà thở dài một tiếng, đúng là anh hùng không qua nổi ải mỹ nhân!
[19]; [20]: được trích trong bài Đoản ca hành kỳ của Tào Tháo.
Nghỉ hè, các bạn học đã đi gần hết, ngay cả Tất Thu Tĩnh cũng đã chuyển tới khu kí túc dành cho nghiên cứu sinh ở Thanh Hoa, chỉ có Chu Dạ vẫn ở lại trường. Mọi người chuyển nhà khí thế ngất trời, tới mức đầu ai nấy cũng mướt mồ hôi, còn Chu Dạ chỉ cần đem đồ lên thêm hai tầng, mỗi ngày chậm rì rì chuyển một ít, chính là kí túc xá dành cho nghiên cứu sinh. Trong lúc mọi người đang rối loạn ngược xuôi, thì cô lại cực kỳ nhẹ nhàng thư thái.
Trường cô, kí túc của nghiên cứu sinh chỉ có hai người, điều kiện được cải thiện rất nhiều, không bị hạn chế bởi mấy qui định không hợp tình hợp lý. Chu Dạ lớn tiếng cảm thán: “Vẫn là chủ nghĩa xã hội khoa học tốt nhất, cuộc sống nhân dân trình độ cao được nâng lên rất nhiều!” Mọi việc yên ổn, cô lại bắt đầu đi tìm việc làm thêm trong hè.
Vệ Khanh bất mãn nói: “Chu Dạ, mùa hè tới rôi, Bắc Kinh nóng quá, chúng ta đi nghỉ hè đi.” Hiếm khi hai người ngồi ở trong phòng Vệ Khanh, Chu Dạ lại điên cuồng tìm kiếm công việc trên web, cũng không thèm ngẩng đầu lên: “Em không cảm thấy Bắc Kinh nóng gì cả, nhiệt độ cũng không cao lắm. Nhà em mới gọi là nóng, giống như lò lửa, ban ngày không dám ra ngoài nữa kìa.” Cô định nhân lúc nghỉ hè kiếm chút tiền lo phí sinh hoạt.
Cho tới bây giờ, cô vẫn chưa từng cầm tiền của Vệ Khanh, chỉ thỉnh thoảng Vệ Khanh mua cho cô cái gì đó, cô cũng không dễ dàng nhận lấy. Đối với vật chất trong cuộc sống hàng ngày cũng như vậy, tuy rằng không có nhiều tiền, nhưng cũng không đến mức khốn đốn, chán chường. Đôi khi mua vài ba thứ đắt đỏ, lại đi làm kiếm tiền bù vào, tiêu diêu tự tại, thoải mái vô cùng. Tuy biết Vệ Khanh có tiền, nhưng cũng không có cảm giác gì.
Cô vẫn là sinh viên, cuộc sống muôn màu muôn vẻ, nhưng cũng không vì tiền mà không xoay sở nổi.