XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
́ nào thì cũng không cần vất vả như thế. Kiên quyết gấp laptop lại, nói: “Chu Dạ, chồng em không hi vọng em vì tiền mà phiền não. Kiếm tiền là chuyện của đàn ông.” Cô bị hắn vây ở trước bàn, trừng mắt nhìn hắn một cái, lại mở laptop ra: “Em không phiền não vì tiền, em có học bổng, nhưng em muốn tự mình kiếm tiền.” Cô luôn cảm nhận sâu sắc rằng, tiền do chính mình làm ra và tiền cha mẹ cho hoàn toàn khác nhau. Tuy có chút vất vả, nhưng nhờ đó trưởng thành hơn nhiều, tích lũy kinh nghiệm, đó không phải là thứ mà tiền có thể mua được. Từ sau khi nghỉ hè, thời gian chủ yếu là đi kiếm việc.
Vệ Khanh ôm cô vào lòng: “Nếu không phiền não vì tiền, chúng ta đi ra ngoài chơi đi. Em xem, dạo này chồng em làm việc bận tối mắt tối mũi, em cũng chả thương anh chút nào.” Cô hôn hắn hai cái có lệ, xem như an ủi. Đúng là gần đây hắn thường xuyên đi sớm về muộn, dáng vẻ bận rộn.
Vệ Khanh đứng dậy thu xếp đồ đạc. Cô hỏi hắn làm sao, hắn nhíu mày nói: “Chúng ta đ
i thảo nguyên Hô Luân Bối Nhi cưỡi ngựa đi, nơi đó thiên nhiên tươi đẹp, bây giờ chính là thời điểm thích hợp nhất.” Hắn cứ nghĩ cô sẽ vui vẻ, nhưng không ngờ cô lại rầu rĩ nói không đi: “Giáo sư trường em mở một lớp dạy mỹ thuật tạo hình, hỏi em có hứng thú đi làm trợ giảng hay không, tiền lương không nhiều lắm. Em nghĩ làm trợ giảng cũng tốt, cũng không tìm việc nữa.”
Vệ Khanh bất đắc dĩ, nói: “Chu Dạ, nếu em muốn làm thêm, tới công ty anh làm là được rồi, có đầy việc. Lương thỏa thuận.” Cô lắc đầu: “Em không muốn tới công ty anh làm!” Hắn buồn bực hỏi lại: “Quan hệ giữa hai chúng ta, có cần rạch ròi như vậy không? Tới chỗ anh làm thì có gì không tốt? Trừ phi em muốn tránh anh.” Cô vội nói: “Không có mà.” Ngày hôm đó bởi vì chuyện đính hôn, hai người giằng co mãi, cho nên những chuyện mẫn cảm kiểu này, lúc chuẩn bị tranh cãi, cô luôn thức thời né tránh.
Vệ Khanh bá đạo nói: “Nếu không có, thì hãy tới công ty anh làm, hoặc đi cùng anh du lịch cũng được.” Cô làm mặt quỷ, cười hì hì: “Thỏ không ăn cỏ gần hang, em không tới công ty anh cho người khác bàn tán đâu.” Le lưỡi trêu hắn, chạy vào bếp bổ dưa hấu.
Vệ Khanh không biết làm sao với cô nữa, hiện giờ chỉ cần hắn dùng lời lẽ nghiêm khắc lý luận với cô, cô sẽ không tranh luận, cứ như vậy chọc cười, cợt nhả cho qua, làm hắn dở khóc dở cười, dù tức giận cũng không thể làm gì được. Ngay cả chuyện đính hôn, cứ dây dưa kéo dài như vậy cũng không phải chuyện tốt.
Chu Dạ bưng đĩa dưa hấu ra, nói: “Vừa lạnh, ăn ngọt lắm, ăn cho mát, thể xác và tinh thần đều khỏe mạnh. Tới đây, ăn một miếng đi.” Vệ Khanh cắn một miếng trong tay cô, một lúc lâu sau nói: “Chu Dạ, chuyện đính hôn, anh thật lòng, hi vọng em cũng cẩn thận lo lắng một chút.” Cô ha ha he he gật đầu, rõ ràng là không yên lòng.
Vệ Khanh tức giận nói: “Chu Dạ, em có nghe không đấy?” Cô lườm hắn một cái: “Em cũng không bị điếc, đương nhiên nghe thấy. Nhưng, chuyện lớn như vậy, là chuyện chung thân đại sự cả đời, phải suy nghĩ cẩn thận một chút, đúng không?” Hắn xoa trán, thở dài: “Vậy em muốn nghĩ bao lâu? Hai năm hay là ba năm?” Cô âm thầm le lưỡi, xem ra kế sách kéo dài thời gian đã mất đi hiệu lực.
Vội ngồi trên đùi hắn, ôm cổ hắn nói sang chuyện khác: “Được rồi mà, không nói chuyện này nữa, đỡ phải tức giận. Buổi tối anh muốn ăn gì? Em nấu cho anh ăn có được không? Em làm món anh thích, được chứ?” Lại dùng chiêu này. Vệ Khanh căm giận, véo mạnh vào lưng cô một cái. Cô thầm oán: “Vệ Khanh, anh đánh em!” Sau đó đẩy hắn ra, mở tủ lạnh xem có đồ gì không.
Chu Dạ đang chồm hỗm ngồi dưới đất nhặt rau, Vệ Khanh kéo cô đứng dậy, vất toàn bộ đồ ăn vào trong bồn rửa. Cô kêu lên: “Đây là đồ ăn mà, sao lại ném đi?” Tức giận thì cũng không cần trút giận lên rau muốn chứ. Hắn kéo cô đi ra ngoài: “Không làm nữa, về mẹ anh nấu cơm cho ăn.”
Cô nghe xong, hoảng hốt, không phải chứ, lần này chẳng phải là chạy trời không khỏi nắng sao? Vội kéo tay hắn: “Không cần làm phiền mẹ như vậy, chúng ta tự nấu là được rồi. Mẹ lớn tuổi rồi mà còn bắt mẹ nấu cơm, em ngại lắm. Mẹ còn bận nhiều việc, chúng ta là phận làm con cũng không nên