XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
̀n như vậy, không bị mất da, tay nghề giỏi lắm.” Chu Dạ cười: “Đâu có ạ, chỗ con thường xuyên ăn cá, ăn nhiều, tự nhiên sẽ biết làm, đây cũng không phải tài giỏi gì đâu ạ. Đồ ăn mẹ nấu rất ngon, sắc hương vị đều có cả, con chỉ nhìn thôi đã chảy nước miếng rồi.”
Vệ Khanh thấy Chu Dạ không nói chuyện, chọc chọc cô: “Chu Dạ, em thấy thế nào?” Biết rõ còn cố hỏi, cả nhà Vệ gia đều ra trận, cô ngăn cản sao nổi, chỉ có thể gật đầu đồng ý. Cô bối rối, cố gắng trấn tĩnh, mỉm cười nói: “Cha, mẹ, về chuyện đính hôn, còn cần phải có cha con đồng ý đã ạ.”
Vệ Khanh ngẩn người, không ngờ cô còn lôi cả cha mình ra nữa. Vệ lão đại tướng gật đầu: “Đương nhiên, việc này còn phải chờ cha con đồng ý, nhưng mà, trước hết, chúng ta muốn biết ý con thế nào.”
Cô nghĩ thầm, mình cũng chưa nói là không đồng ý, chẳng qua bây giờ chưa muốn, mới lôi cả gia đình mình ra. Nhưng nếu muốn cô tự mình thừa nhận, có chút xấu hổ nha, vì
thế đỏ mặt, không nói chuyện. Vệ mẹ oán trách Vệ lão đại tướng: “Ông xem ông đó, hỏi chuyện kỳ vậy, hỏi con gái nhà người ta như vậy cơ chứ?
Vì thế việc này tạm thời gác lại, còn phải chờ ý kiến cha Chu Dạ rồi mới có thể tiếp tục. Chu Dạ nghĩ chắc chắc cha cũng chưa muốn rời xa mình, có lẽ sẽ không đồng ý chuyện đính hôn nhanh như vậy. Chỉ cần tự mình yêu cầu, dù thế nào cũng phải một hai năm nữa rồi tính tiếp.
Đêm đó Vệ Khanh đưa Chu Dạ về, liền nói: “Chu Dạ, em xem khi nào thì chúng ta tới nhà em, để còn bàn chuyện chúng ta với bác trai.” Cô không ngờ hắn không kiên nhẫn như vậy, đêm nay vất vả lắm mới hoãn binh được, giờ hắn đã muốn đi tới nhà cô, cô hơi căng thẳng, vội nói: “Vệ Khanh, em cho rằng, chuyện đính hôn cũng không cần vội. Thực ra, đính hôn thì có ích lợi gì chứ, kết hôn rồi vẫn có thể ly hôn đấy thôi.”
Vệ Khanh đen mặt: “Chu Dạ, em nói như vậy đúng là vô trách nhiệm. Anh không muốn nghe những lời như vậy lần nữa đâu.” Cô quay đầu, bất đắc dĩ nhìn hắn: “Vệ Khanh, anh biết em không có ý như vậy. Em chỉ không muốn đính hôn sớm thôi, anh đừng ép em.”
Hắn trầm mặc một lúc, thở dài: “Nếu anh nóng vội, là vì anh rất để ý tới em. Chưa bao giờ anh sốt ruột như vậy, vội vàng tới mức cần đính hôn để chứng minh em thật sự thuộc về anh. Chu Dạ, chỉ là đính hôn mà thôi, em sợ gì chứ?” Cô càng chống đối, hắn càng không muốn bỏ qua..
Cô ghé vào cửa sổ, nhìn bóng tối bên ngoài, giống như muốn bao trùm lấy cô. “Vệ Khanh, có lẽ vì em chưa từng trải, có nhiều chuyện không hiểu rõ. Trước anh, em chưa từng hẹn hò với ai, càng không cần phải nói tới chuyện đính hôn, kết hôn, cảm thấy chuyện đó còn rất xa vời. Cho nên, lúc anh đề xuất, em rất hoảng sợ, trong lòng rối loạn, em cũng không biết phải làm sao. Em hi vọng anh cho em một thời gian, chậm rãi chấp nhận chuyện này.”
Cô không hi vọng vội vàng ra quyết định, đây không phải trò đùa, dù sao cũng là chuyện cả đời. Cô sợ đi sai một bước, nữ gả sai chồng, tuy nói lời thô kệch, nhưng cũng là lời lẽ chí lý. Có bao nhiêu người, trước khi kết hôn đều keo sơn gắn bó, sau khi kết hôn, tránh nhau như rắn rết. Mẹ từng nói, chuyện hôn nhân, trước khi kết hôn phải mở to hai mắt, sau khi kết hôn thì chỉ mở một mắt, nhắm một mắt. Cô vẫn ghi nhớ trong lòng.