XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
̣p với cô hay không? Có nhiều chuyện về hắn cô cũng không biết, thậm chí bạn bè hắn, cô cũng không rõ, rất xa lạ. Vệ Khanh đã gần ba mwoi, không thể vẫn là giấy trắng, cô có can đảm nhận lấy? Quan trọng nhất chính là, tuổi tác chênh lệch như vậy, thói quen trong cuộc sống hoàn toàn khác nhau, có thể sinh hoạt hài hòa hạnh phúc hay không? Ánh mắt cô mờ mịt, không có điểm dùng.
Cho nên, trước khi bỏ ra dũng khí tiến về phía trước, cô phải mở thật to hai mắt.
Vệ Khanh nghe cô nói xong, yên lặng nhìn ngoài cửa sổ, hồi lâu mới nói: “Chu Dạ, anh xin lỗi, anh đã không nghĩ tới cảm nhận của em. Nếu anh thật sự thích em, nên cho em quyền tự do lựa chọn, mà không phải sợ hãi mất đi, sợ hãi em bỏ đi.” Dừng lại một chút, cười nói: “Việc anh phải làm, chính là nghĩ cách để em yêu anh. Anh cũng không phải là không có tư cách.” Vẫn là một Vệ Khanh tự tin, tự phụ, tự mãn như vậy.
Ở tuổi này của hắn, cứ ngỡ rằng chuyện tình yêu chỉ là truyền thuyết, giống như khổng tước bay về đông nam, giống như Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài. Dù cố hết sức cũng chỉ đổi lấy một sợi u hồn, chỉ để lại một khúc ca có một không hai, để cho hậu thế truyền tụng bất hủ. Nhưng, giờ phút này, vì sao hắn lại cam lòng tin tưởng? Cảm thấy không ai ngu bằng mình.
Chu Dạ nhẹ nhàng ôm hắn, gắt gao tựa trước ngực hắn: “Cám ơn anh.” Hắn thở nhẹ, vì sao chỉ đơn giản ôm cô như thế này, đã cảm thấy đủ mãn nguyện? Cô ngẩng đầu nhìn hắn, ngón tay lướt qua mặt hắn, nhẹ nhàng thư thái, giống như có thể bay lên thiên đường, từ từ nhắm mắt nói: “Vệ Khanh, em đã nói em thích anh chưa nhỉ?”
Vệ Khanh cắn ngón tay cô, cười nói: “Nói rồi, em từng nói ‘Vệ Khanh, em thích anh nhất.’.” Tình cảm êm dịu giữa bọn họ có phải chính là tình yêu không? Cô đứng dậy: “Thật à? Em nói khi nào nhỉ?” Vệ Khanh khó thở, thế mà cô không nhớ rõ? Tay giơ thật cao, ra vẻ muốn dạy cho cô một bài học, nhưng tới lúc rơi xuống, lại vỗ nhẹ nhẹ mặt cô, hừ nói: “Không ngờ trí nhớ của em kém vậy.” Động tác ôn nhu, giống như gió lướt qua mặt hồ.
Bỗng nhiên cô cầm tay hắn: “Vệ Khanh, em thích anh nhất.” Nhìn vào mắt hắn, chậm rãi nói từng tiếng, vẻ mặt nghiêm túc, giống như lời nói từ tim gan.
Vệ Khanh hôn hô cô: “Ừ, anh biết rồi, vĩnh viễn sẽ không quên.” Hắn nghĩ hắn đi theo cô, nhất định sẽ lôi những chuyện ngốc cả đời ra nói hết. Những người yêu nhau có mấy ai bình thường đâu!
Hôm nay, Chu Dạ đang chuẩn bị tư liệu trợ giảng, lại nhận được điện thoại của Vệ Khanh từ châu Âu về, tuần này hắn đi công tác. “Em thật sự muốn dạy người khác vẽ sao? Anh nghe nói, bây giờ học sinh chuyên môn làm phiền thầy cô giáo, nhất là học nghệ thuật, chẳng coi ai ra gì. Chẳng may gặp chuyện gì thì làm sao? Tốt nhất là không nên đi.
“Ai nha… sao có thể nói vậy, em cũng học nghệ thuật mà! Đều là một đám trẻ con, có thể gây ra chuyện gì chứ? Anh nghĩ nhiều quá rồi.” Vệ Khanh nhún vai. “Trẻ con vừa khóc vừa làm loạn, em không sợ ầm ĩ sao?” Cô vội nói: “Em rất thích trẻ con, nhìn giống như thiên sứ vậy, đóa hoa tương lai của tổ quốc, rất đáng yêu nha.”
Bỗng nhiên Vệ Khanh cười rộ: “Em thích trẻ con như vậy, khi nào hai chúng ta cũng có một đứa nhỉ?” Cô đảo mắt một cái, bây giờ chuyện gì hắn cũng lôi ra đùa được, người ta càng nói, hắn càng nói mạnh hơn, để ý tới hắn mới là lạ, giả vờ làm như không nghe thấy. Vệ Khanh lại cố ý trêu cô, nói chuyện, kể xem hắn ở Châu Âu làm những gì, ăn những gì.
Ở đầu dây bên kia, Lý Minh Thành nói: “Thi Thi, ngươi bình tĩnh nha, cha ngươi đi xuống lầu không cẩn thận bị ngã, hiện giờ đang ở bệnh viện. Mẹ ta và mấy dì hàng xóm đang chăm sóc ông. Nghỉ hè không có việc gì thì về qua nhà một chuyến đi.”
Chu Dạ vừa nghe xong, cuống quýt, liên tục hỏi: “Chân cha ta không có việc gì chứ? Bị thương có nặng lắm không?” Lý Minh Thành an ủi cô, nói rằng cha cô không có vấn đề gì, chỉ nói ông cao tuổi, bị ngã, chỉ cần dưỡng thư