XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
g rồi kìa, cha cháu nhìn thấy cũng sẽ đau lòng.” Chu Dạ đành phải về nhà, đi cả một ngày, quả thật cũng hơi mệt.
Bỗng nhiên, một tia sét nhoáng lên trước mắt, ngay cả tường cũng rung lên, rồi biến mất. Cô vỗ vỗ ngực, hoàng sợ, quả nhiên “đoàng” một tiếng, giống như nổ tung bên tai. Sắc mặ trắng bệch, vội chạy nhanh ra đóng cửa sổ, sợ ông trời ngứa mắt, đem toàn bộ sấm sét đánh vào đầu cô.
Chỉ một lát sau, những hạt mưa đá từ trên trời nện thẳng xuống, đập vào cửa sổ, lách cách kêu vang, trên trời thỉnh thoảng nghe thấy hỗn loạn hai, ba tiếng sét, khiến tim đập căng thẳng, cơn buồn ngủ hoàn toàn tiêu tan, trợn mắt nhìn lên trần nhà. Mưa gió cuồng loạn, lại thêm sấm sét sáng lóe giữa trời đêm, cùng với không có bóng người, càng làm cho cô thêm sợ hãi.
Đang cố gắng ngủ, thì trong tiếng mưa rơi dường như nghe thấy có người gõ cửa. Cô càng sợ hãi, không biết có phải nghe nhầm hay không. Càng thêm hoảng hốt, sợ có kẻ trộm thừa lúc nguyệt hắc phong cao [22], vội vàng khóa cửa phòng ngủ lại, sau đó tiện tay cầm một con dao gọt hoa quả, ngồi xổm sau cửa.
Lại nghe thêm vài tiếng đập cửa, không nặng không nhẹ, rất rõ ràng. Yết hầu căng thẳng, không dám trả lời. Bỗng nhiên điện thoại vang lên, cô cũng không thèm nhìn, mở máy nghe, hơi thở gấp gáp, nhỏ giọng nói: “Alo”. Truyền tới là một giọng mệt mỏi: “Là anh, em đang ở nhà sao? Đang ngủ à? Mau mở cửa.”
Nhận ra đây là Vệ Khanh, liền nhảy ra, vội vàng mở cửa, thấy cả người hắn ướt đẫm đứng ngoài cửa, những giọt nước mưa từ tóc nhỏ giọt ngấm vào quần áo, dáng vẻ chật vật. Chu Dạ không quan tâm, chạy tới ôm cổ hắn, cảm động, xúc động… nhất thời không thể nói hết, cô nói không nên lời.
Vệ Khanh sửng sốt, vừa rồi hắn nhìn thấy một tia sáng lóe lên trên tay cô, vội hỏi: “Chu Dạ, em cầm cái gì trên tay đấy? Dao à? Cẩn thận bị thương.” Lúc này cô mới nhớ ra, bỏ con dao xuống, kéo hắn vào trong, hỏi: “Sao anh lại tới đây? Không phải anh đang ở châu Âu sao?”
Sau khi nói chuyện với Chu Dạ, hắn lập tức ra sân bay Frankfurt (Đức) trở về, sau đó dùng chuyên cơ trực tiếp từ Bắc Kinh tới nhà cô. Không ngờ lúc xuống máy bay, mưa to gió lớn, từ trên xe bước xuống, đi có vài bước mà đã ướt sũng. Hắn lau nước mưa trên tóc, cười nói: “Vừa rồi anh bị dọa một trận đó, cứ nghĩ em cầm dao đâm anh một nhát cơ.” Cô đánh hắn một cái, giục hắn mau đi tắm rửa, tránh bị cảm. Váy ngủ của cô cũng bị ẩm ướt, vì thế tìm một cái áo pull và quần ngố để thay.
Vệ Khanh chỉ quấn khăn tắm như vậy đi ra. Cô đỏ mắt trách hắn ăn mặc không chỉnh tề. Hắn ôm cô nằm ở trên giường, nói: “Đêm nay chồng em dù có tà tâm cũng không đủ năng lực.” Vùi đầu vào gáy cô, nhắm mắt lại, mỏi mệt không chịu nổi, ngoan ngoãn dựa vào, không làm điều xằng bậy. Làm việc vất vả suốt một ngày một đêm, lại còn ngồi máy bay mười mấy tiếng, dù hắn mình đồng da sắt cũng không chịu nổi.
Chu Dạ vuốt mắt hắn, đau lòng nói: “Không cần về vội như vậy, cha em chỉ bị trặc khớp chân, không có gì đáng lo.” Hắn thở dài: “Anh chỉ sợ em ở một mình lại khóc lóc, bởi vậy bay về lau nước mắt hộ em đấy chứ.” Cô hờn dỗi: “Em đâu có yếu đuối như vậy.” Vệ Khanh hôn lên khóe mắt cô: “Ừ, đúng rồi, Tây Tây của anh chưa bao giờ khóc, vừa kiên cường vừa đáng yêu.”