XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
éo kéo má hắn: “Anh lại nói đểu em đấy à…” Vệ Khanh lại cắn cắn ngón tay cô, mắng cô nghịch ngợm, giọng nói nhỏ dần, đầu lệch qua vai cô, cứ như vậy nặng nề ngủ. Cô ôm lấy hắn, nhẹ giọng nói: “Vệ Khanh, em có chút sợ hãi, nhưng nhìn thấy anh, không còn thấy sợ nữa.” Càng ngày cô càng ỷ lại hắn. Hôn nhẹ lên khuôn mặt đang say ngủ, rồi cũng chìm dần vào giấc mộng.
Sáng hôm sau, Chu Dạ rán trứng, mùi thơm bay vào trong phòng, đánh thức người nào đó tỉnh dậy. Cô quay đầu cười: “Dậy sớm vậy? Sao không ngủ thêm một lát?” Vệ Khanh không để ý hình tượng bản thân, vặn lưng, ôm cô cọ xát nửa ngày, vừa ôm vừa hôn, sau đó mới đi rửa mặt. Cô phiền não nói: “Em vừa giặt quần áo anh rồi, không có gì mặc đâu.” Thân hình Vệ Khanh cao lớn, không mặc vừa quần áo cha cô.
Vệ Khanh nhíu mày nói: “Thì thôi, không mặc vậy, dù sao ở đây cũng không có ai.” Chu Dạ mắng hắn vô lại, nói: “Trên bàn có cháo thịt và trứng, vẫn còn nóng, anh ăn đi, em ra ngoài mua cho anh bộ quần áo.” Đi tới cửa hàng quần áo ngoài đầu phố, đều là quần áo của thanh niên. Đùa dai, chọn một cái áo pull hình manga dài rộng và một cái quần sặc sỡ đem về.
Nhìn đồ cô cầm về, mặt Vệ Khanh đen lại, phản kháng: “Anh không mặc.” Trên người hắn mặc áo ngủ của cha cô, ngắn ngủn, ngồi lườm lườm. Cô ôm tay hắn nói: “Sao không mặc chứ, bà chủ còn bảo em tinh mắt, hỏi có phải em mua quần áo tặng bạn trai hay không nữa kìa?”
Vệ Khanh nhìn cái áo pull kia, đau đầu, nói: “Tốt nhất em nên nói với người ta, là em mua quần áo cho chồng em mới đúng.” Cô kéo hắn đứng dậy,: “Thay đi, thay đi, em còn phải tới bệnh viên xem cha thế nào. Sao, anh không đi chứ gì?” Vệ Khanh bị cô lôi kéo, không còn cách nào khác, trả thù cô, cũng không vào trong phòng, trực tiếp thay trước mặt cô.
Chu Dạ đỏ mặt quay đầu đi. Vệ Khanh giễu cợt.: “Sợ cái gì, cũng không phải là chưa từng nhìn qua.” Cô nổi giận đùng đùng, trừng hắn, rồi “phụt” một tiếng phì cười, chưa từng thấy hắn mặc quần áo phong cách này, nhất thời không quen. Vệ Khanh thấy cô như vậy, ảo não muốn cởi, đường đường là tổng tài Vân Mã mà lại ăn mặc không khác gì bọn thanh niên phản nghịch đầu đường, người ta nhìn thấy thì biết nói sao? Cô vội ngăn cản: “Mặc đẹp lắm, không tin anh tự mình nhìn xem.”
Vệ Khanh gõ trán cô một cái, tức giận nói: “Em cố ý phải không?” Cô cười: “Ai nha, anh nhìn anh đó, rất tỏa sáng nha, giống như sinh viện dậy, em thích lắm.” Rồi tỉ mỉ chải đầu cho hắn, nói: “Nhìn như vậy càng thư thái hơn.” Đe dọa hắn: “Không được cởi, đây là lần đầu tiên em mua quần áo cho anh, không thể không nể mặt.” Dám kéo hắn ra ngoài.
Vệ Khanh vừa đi vừa xấu hổ, sự nghiệp ổn định khí chất trầm ổn, mặc loại quần áo kiểu này không quen chút nào, cảm giác mọi người nhìn mình bằng ánh mắt là lạ, cảm giác không dám ngẩng đầu lên. Chu Dạ lại vô cùng vui vẻ, đi bên cạnh hắn trò chuyện sôi nổi, còn lôi điện thoại ra chụp ảnh, nói: “Lưu giữ chút kỷ niệm, coi như đã tới nhà em.” Hắn sợ cô luôn, không biết làm sao, nhưng vẫn chiều cô. Nhìn cô vui vẻ như vậy, hy sinh bản thân một chút cũng đáng.
Chu
Dạ cười hì hì, nói: “Vệ Khanh, mua đồ xong, chúng ta tới bệnh viện đi. Cha em biết anh tới thăm ông, nhất định rất vui vẻ.” Vệ Khanh cố ý mua cho cha cô rất nhiều thuốc bổ.
Chẳng lẽ muốn hắn ăn mặc thế này mà đi thăm bệnh nhạc phụ đại nhân? Lắc đầu cười khổ, cúi đầu nhìn quần áo trên người, đúng là không chịu nổi, vì thế xoay người, đi vào cửa hàng bán đồ nam, thay đổi một bộ quần bò, áo pull, cũng là quần áo đơn giản, nhưng lại cảm thấy thoải mái hơn, không mất phong độ.
Chu Dạ đứng ở phía sau lưng hắn làm mặt quỷ, giữ chặt hắn lại: “Quần áo kia đâu, không cần sao?” Vệ Khanh tức giận nói: “Không cần.” Còn giữ làm gì? Chu Dạ vội tìm một túi nilon gói lại, nghiêm trang nói: “Giữ lại sau này cho anh mặc.”
Hai người đi tới bênh viện. Cha cô thấy Vệ Khanh, cười gật đầu: “Vệ tiên sinh cũng đến đây, mời ngồi mời ngồi.” Vệ Khanh chào hỏi qua, thấy chân phải cha cô băng bó, nói: “Bác trai, cháu đặt người ta mang một chiếc xe lăn tới, di chuyển cũng dễ dàng hơn.” Lại tìm bác sĩ hỏi thăm tình