XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
hình cha cô thế nào, biết không có gì đáng lo, chỉ cần chú ý điều dưỡng là được, cha cô liền yêu cầu xuất viện.
Một mình Vệ Khanh xử lý thỏa đáng mọi việc, tiền viện phí, tiền thuốc, thủ tục trả phòng…Toàn bộ công việc đã sắp xếp đâu ra đấy. Cha cô ngồi bên cạnh âm thầm gật đầu, khen ngợi hắn trầm ổn, tinh thần trách nhiệm cao. Chu Dạ đỡ cha đi ra, hỏi: “Cha, có cảm thấy không thoải mái chỗ nào không? Bác sĩ nói tổn thương gân cốt phải ở yên ba tháng, về phải bồi dưỡng cẩn thận, không thể mệt mỏi.”
Nhà Chu Dạ ở tầng ba, không có thang máy, xe lăn cũng không thể đi lên. Vệ Khanh lại dễ dàng cõng cha cô lên nhà. Cô thầm nghĩ, may mà có hắn, không thì không biết làm thế nào. Mua đồ ăn về, nhìn hắn chơi cờ cùng cha cô, nói nói cười cười, không khí hoà hợp. Trong lòng cảm thấy ấm áp, xúc động, hi vọng cả đời cứ thế này ở bên cạnh hắn, dường như cũng không tồi.
Vệ Khanh ngẩng đầu lên, thấy cô đang nhìn mình, nhíu mày, tìm cớ chạy vào bếp, cười hỏi: “Sao nhìn anh như vậy? Có phải cảm thấy anh đẹp trai ngời ngời, phong lưu phóng khoáng không?” Cô cười, mắng hắn tự kỷ, kéo tay hắn nói: “Vệ Khanh, hôm nay thật sự cảm ơn anh. Nếu không, một mình em không thể ứng phó nổi.” Hắn cười: “Cho nên mới nói, trong nhà vẫn cần phải có một người đàn ông cường tráng.” Còn giơ tay khoe bắp.
Cô cười, hôn nhẹ hắn nói: “Đừng đùa nữa, đi ra ngoài đi, chuẩn bị ăn cơm.” Vệ Khanh cười: “Nói thật, bao giờ thì em chịu gả cho anh? Có một cu li tốt như vậy mà không cần, thực sự đáng tiếc đó.” Cô không lảng tránh giống như mọi khi, gõ gõ vào ngực hắn, nói: “Còn phải xem anh có đủ bản lĩnh hay không?” Vệ Khanh mừng rỡ, “Em cứ chờ xem, quay lại sẽ cho em ngạc nhiên.”
Chiều hôm đó Vệ Khanh rời đi, công ty hắn còn nhiều việc chưa xử lý xong. Chu Dạ đặt quần áo chỉnh tề trên đầu giường cho hắn thay, áp mặt vào đó, dường như có thể ngửi thấy mùi xà phòng sau khi tắm. Buổi trưa ngày hè, dưới ánh mặt trời gay gắt, trong sâu thẳm tâm tư cô gái đã nở ra một bông hoa tuyệt đẹp.
Chu Dạ nghĩ cha cô tuổi ngày càng cao, cũng lần đầu tiên ý thức được, cha cô cứ lặng lẽ già đi, lưng cũng đã cong, đi đứng không lưu loát như trước, vì thế toàn bộ kì nghỉ hè ở nhà làm bạn với cha. Vệ Khanh làm việc bận rộn, thỉnh thoảng phê bình cô, gọi điện hỏi: “Chu Dạ, bao giờ em quay lại Bắc Kinh. Anh nhớ em.” Cô cười hì hì. “Vậy anh nhớ nhiều một chút, tích dần lại, để lúc em quay về, xem xem nhớ nhiều không.”
Một ngày cuối tháng tám, Chu Dạ hưng phấn gọi điện cho hắn: “Vệ Khanh, Vệ Khanh, nói cho anh biết một chuyện, Lý Minh Thành và Trương Nhiễm Du sắp kết hôn, trong nhà đang đãi rượu mừng kìa, lúc nãy Lý Minh Thành cố ý gọi em tới uống rượu mừng, còn hỏi anh có tới hay không? Nghe tin này, em vừa mừng vừa sợ, không thể tưởng tượng nổi bọn họ lại kết hôn nhanh như vậy!”
Vệ Khanh sửng sốt một lúc, nghĩ thầm nhìn không ra tên nhóc Lý Minh Thành cứng đầu cứng cổ này lại nhanh tay như vậy, đúng là nhìn người không thể nhìn tướng mạo. Cười nói: “Tốt, việc anh làm cũng sắp xong rồi, có thể đi ăn chực một bữa.” Thực ra hắn nhớ cô, đã hơn một tháng không gặp mặt. Cô che miệng cười: “Anh phải đưa hồng bao nha. Em vẫn là sinh viên, có thể đi ăn chực, hì hì.” Ngày hôm sau, Vệ Khanh tới.
Nguyên nhân Lý Minh Thành và Trương Nhiễm Du vội vàng kết hôn, hoàn toàn vì Trương Nhiễm Du bất ngờ mang thai. Mặc dù người lớn hai nhà sau khi biết giận, nhưng cũng không thể phá bỏ đứa nhỏ, vì thế đành phải nhanh chóng cho bọn họ kết hôn. Bởi vì Lý Minh Thành còn kém một tháng nữa mới đủ tuổi kết hôn, nên kéo toàn bộ bạn tốt nghỉ hè về uống rượu mừng.
Chuyện của hai người bọn họ ở trường trung học Thượng Lâm đều được bàn tán sôi nổi, đều là sinh viên giỏi của Thanh Hoa, trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối, có thể nói là ông trời tác hợp cho. Thời gian trôi nhanh, ý của Lý Minh Thành và Trương Nhiễm Du chỉ làm một đám cưới đơn giản. Cha mẹ hai nhà lại rộng rãi, bao toàn bộ một nhà hàng nổi tiếng ở địa phương, gửi thiệp cưới, cho bọn họ một hôn lễ sang trọng. Cha Trương Nhiễm Du là hiệu trưởng trường trung học Thượng Lâm, mà mẹ Lý Minh Thành la