XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
nh mắt sáng quắc nhìn hắn, giống như muốn xem trong lời nói của hắn có bao nhiêu lời chân thành, bất kể biểu hiện nhỏ nào cũng không bỏ qua. Vệ Khanh thản nhiên nhìn lại, không tránh né, không sợ hãi, không e ngại. Hắn biết, nếu muốn lấy được con gái yêu trong tay người làm cha, cần phải biểu hiện thành ý lớn nhất.
Một lúc lâu sau, cha cô nói: “Vệ tiên sinh… à, Vệ Khanh, cháu có nghĩ tới khoảng cách chên
h lệch giữa cháu và Chu Dạ không? Con bé mới mười chín tuổi, tiếp xúc với ngoài xã hội chưa lâu, suy nghĩ chưa đủ linh hoạt, trước mắt còn đang đi học, có thể xứng đôi với cháu hay không, đứng ở cùng một vị trí, có thể có một cuộc sống gia đình hạnh phúc mỹ mãn hay không?”
Đưa ra vấn đề chính xác mà bén nhọn. Vệ Khanh không chút hoang mang, đáp: “Thưa bác, tuy rằng Chu Dạ mới chỉ có mười chín tuổi, nhưng suy nghĩ đã đủ chín chắn, thông minh từ nhỏ, lại biết chưng mừng, hoàn toàn có thể đương đầu với cuộc sống hôn nhẫn, ngoài ra còn ngây thơ, mộc mạc, tính tình nghịch ngợm đáng yêu, đó là một điều đáng quý. Về chuyện Chu Dạ vẫn còn đang đi học, cháu và cha mẹ cháu cũng nhất trí là chúng cháu chỉ đính hôn trước, đợi cho khi nào cô ấy hoàn toàn trưởng thành, kết hôn cũng không muộn. Không biết ý bác thế nào?
Cha cô hỏi: “Bên nhà cháu đã đồng ý chuyện của cháu và Chu Dạ sao?” Vệ Khanh gật đầu: “Vâng ạ, cha mẹ cháu rất hài lòng về Chu Dạ, đều rất thích cô ấy?” Cha cô chậm rãi gật đầu, nghĩ nghĩ, còn nói: “Vệ Khanh, bối cảnh trưởng thành của cháu và Chu Dạ hoàn toàn khác nhau, cháu có nghĩ tới, khoảng cách này khó khăn như thế nào không?” Vệ Khanh đau đầu, quả là dòng dõi thư hương, phần tử tri thức, ngay cả cha cô cũng khó đối phó như vậy.
Hắn nghiêm túc nói: “Thưa bác, cháu không dám nói giữa cháu và Chu Dạ không có bất kỳ vấn đề nào, nhưng nếu hai người đã muốn ở cùng một chỗ, không ngừng cố gắng hòa hợp, khoan dung lẫn nhau, hiểu và bỏ qua cho nhau. Bác nói như vậy có đúng không ạ?” Hắn cũng không ngốc, đá quả bóng lại về chân cha cô.
Cha cô quay đầu nhìn cô một lát, nhẹ giọng nói: “Thi Thi, đây là chuyện chung thân đại sự của con, con nghĩ thế nào?” Chu Dạ nhìn tình hình này, biết đêm nay phải đưa ra kết quả cuối cùng, quyền lựa chọn đang ở trong tay mình, đáp án chỉ có thể là có hoặc không, không còn lựa chọn nào khác.
Ngẩng đầu nhìn hai người đàn ông trước mắt, một người đã ở bên cạnh cô tới khi trưởng thành, một người sẽ cùng cô vượt qua quãng đời còn lại, đột nhiên có chút cay cay, quyết định của cô có làm cho cha đau lòng hay không? Vệ Khanh căng thẳng nhìn cô, đè nén thanh âm, gọi: “Chu Dạ…”
Cô nhìn hắn mỉm cười, đối mặt với cha, thật lòng nói: “Cha, ý cha thế nào thì con sẽ làm theo như vậy.” Đương nhiên cha cô hiểu ý con gái, khe khẽ thở dài, gần như là không nghe thấy, nhìn con gái trưởng thành từ nhỏ tới lớn, giao cho một người đàn ông khác, trong lòng làm sao không buồn?
Hắn cầm tay hai người bọn họ, đặt cùng một chỗ, chân thành nói: “Vệ Khanh, bây giờ Chu Dạ còn trẻ, hoạt bát đáng yêu, hi vọng hơn mười năm sau cháu vẫn có thể nghĩ như vậy. Hai đứa ở chung một chỗ, phải có trách nhiệm với nhau, không chỉ có trách nhiệm với chính bản thân mình, mà còn phải quan tâm tới đối phương. Vệ Khanh, Chu Dạ còn ít tuổi, nhiều chuyện không hiểu, cháu phải dạy nó, nắm tay con bé cùng nhau đi về phía trước.”
Vệ Khanh gật đầu: “Xin bác hãy yên tâm, cháu sẽ làm như vậy.” Thái độ chân thành nắm tay Chu Dạ, cảm nhận rõ ràng trọng trách trên vai, cảm giác được vai trò của một người chồng. Hôn nhân khiến người đàn ông trưởng thành hơn, nhiệt huyết từ trong ra ngoài, làm người ta cảm phục.
Chu Dạ nghe xong, nước mắt rơi xuống mu bàn tay Vệ Khanh, nghẹn ngào kêu: “Cha…” Cha cô vẫn như trước, xoa xoa đầu cô, nói: “Thi Thi, từ nay về sau không thể tùy hứng như vậy, đã không còn nhỏ nữa, phải nghe lời, không thể hơi chút là nổi cáu.” Hai mắt Chu Dạ đẫm lệ, mơ hồ, liên tục gật đầu.
Cha cô nhìn cô, con gái mới mười chín tuổi đã phải rời khỏi mình, đúng là quá nhanh. Đột nhiên nói: “Thi Thi, nếu giờ mẹ con còn sống, nhất định cũng sẽ đồng ý.” Nói xong câu đó, ông chống tay lên thành ghế, đứn