XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ng chậm đi theo. Đành phải nói: “Em cũng về hướng này à?” Một lúc lâu sau cậu ta mới nói: “Giá vẽ của tôi hỏng mất rồi, buổi tối muốn vẽ…” Chu Dạ liền đưa cho cậu ta: “Đây, cái này cho em.” Hì hì. Đâu lại vào đấy, rốt cuộc cậu ta có ý gì nhỉ, chẳng lẽ vừa rồi xấu hổ mở miệng, bây giờ suy nghĩ thông suốt?
Cảm thấy phải nói gì đó, vì thế hỏi: “Em tên là gì?” Nghiễm nhiên vẫn giữ giọng cô giáo. Hắn không trả lời, hỏi lại cô: “Cô là sinh viên trường này sao?” Thần thái cao ngạo, chỉ chỉ về phía trước. Cô hơi giận, hôm nay lại bị một tên nhóc coi thường, đúng là mất mặt. Mỉa mai trả lời: “Tôi là giáo viên dạy vẽ ‘Van Gogh’.”
Cậu ta nhún vai: “Cảm ơn giá vẽ của cô.” Xoay người rời đi. Chu Dạ nhìn theo bóng dáng hắn, suy sụp nghĩ, không ngờ mình già như vậy, hoàn toàn không hiểu nổi suy nghĩ của một cậu nhóc. Sau đó, cô biết được tên cậu ta là Ninh Phi, mới mười bảy tuổi, sắp thi vào hệ cao đẳng.
Sáng sớm chủ nhật, Vệ Khanh tới tìm cô. Cô lười biếng đi ra, ủ rũ nói: “Vệ Khanh, em có thể không đi được không?” Vệ Khanh dỗ cô: “Ngoan, mọi người đều đi chơi, em ở một mình trong kí túc làm cái gì? Còn nữa, đưa em đi ăn chực còn không muốn sao?” Cái gì chứ, vốn là cô muốn đi dạy, đã mất vài trăm tệ của cô rồi…
Không tình nguyện lên xe, nói: “Mới sáng đã phải đi uống rượu mừng sao?” Cô vẫn còn chưa tỉnh ngủ đâu. Vệ Khanh lắc đầu, thở dài: “Biết ngay là em còn chưa chuẩn bị đồ mà. Đi, anh đưa em đi mua quần áo.” Hắn biết như vậy nên phải tới sớm, đưa cô tới chỗ cửa hàng của một người bạn thay đổi hình dạng.
Giới thiệu: “Chu Dạ, đây là Tiểu Mã, là chuyên viên trang điểm, chắc chắn sẽ giúp em xinh đẹp lên nhiều.” Đỡ cô ngồi xuống ghế: “Nào, ngoan nha, đi dự tiệc thì không thể quá thất lễ được đúng không nào? Phải ngoan ngoãn hợp tác nha.” Đầu tiên là trang điểm, vẽ mắt, thoa phấn, đánh má hồng… Hơn một tiếng sau, Chu Dạ đã không còn kiên nhẫn, mặt đen lại, không nói gì, để mặc người khác vẽ vời.
Vất vả lắm mới trang điểm xong, lại có người tới sửa tóc. Cô nhíu mày nói: “Anh bôi gì lên đầu tôi vậy?” Người nọ nói là xịt keo giữ kiểu tóc. Cô sờ sờ, thấy dính dính lại cứng, khó chịu, liền nói: “Tóc tôi không cần sửa, mềm mại là được rồi.” Người nọ không biết phải làm sao, Vệ Khanh vội đi lên nói: “Chu Dạ, thay đổi kiểu tóc mới cũng không tệ đúng không? Em chỉ cần nghỉ ngơi, tất cả cứ giao cho nhân viên là được rồi.”