XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
mới mẻ! Khó coi chết được!” Sắc mặt Vệ Khanh không tốt lắm: “Chu Dạ, hôm nay em cố ý cãi nhau với anh phải không?” Chu Dạ vốn là không trâu bắt chó đi cày, cũng không bày ra vẻ mặt hòa hoãn, quật cường đứng ở đó, cũng không nhìn hắn, không nói gì.
Chu Dạ lôi kéo lớp váy, ghét bỏ: “Y phục kiểu gì không biết, ăn mặc như gái làng chơi vậy.” Vệ Khanh lườm cô: “Được rồi, được rồi, nói nhiều thế, sắp tới giờ rồi, để xem em tự chọn y phục cao quý thế nào.” Toàn bộ nhân viên trong cửa hàng đều nhìn chằm chằm Chu Dạ, coi như cô đều đã đắc tội với mọi người.
Chu Dạ nhíu mày, phì! Tưởng làm khó tôi sao, nhiều năm học mỹ thuật công cốc chắc? Mang theo tâm lý trả thù, cầm lấy áo sơ mi trắng bó sát, cổ áo lại buộc một cái nơ màu đen, mặc thêm một chiếc quần sooc đen, để lộ cặp chân thon dài, không chút tỳ vết, thanh xuân hoạt bát, gợi cảm hơn rất nhiều, lại thay giầy cao gót, vuốt vuốt mái tóc, khiêu khích nhìn mọi người.
Mặc dù Tiểu Mã bất mãn, nhưng không thể không thừa nhận. “Chu tiểu thư quả là có con mắt thẩm mỹ.” Vận dụng màu trắng đen hài hòa, áo sơ mi phối hợp với quần sooc, cũng chỉ có tầm tuổi này của cô mới to gan tới vậy. Biết cô học mỹ thuật tạo hình, liên tục nói: “Thảo nào khí chất cao nhã, phẩm vị độc đáo, đối với màu sắc lại mẫn cảm như vậy, hóa ra là đụng phải người trong nghề. Chu tiểu thư ăn mặc như vậy, chắc chắn trấn áp toàn bộ.”
Vệ Khanh lại không muốn, nhìn cô
nhíu mày, mặt mày cau có liên tục nói: “Đổi đi, đổi đi.” Chỉ riêng việc lộ cặp đùi ra thế kia đã khiến hắn chảy nước miếng, đầu óc mơ màng, huống chi là những gã đàn ông khác. Mặc như vậy, là muốn trêu hoa ghẹo nguyệt có phải không?
Chu Dạ lại không thích, nói: “Không đổi, em thích cái áo sơ mi này, trắng đen phối hợp với nơ bướm đen, đang có trào lưu đấy.” Vệ Khanh không thương lượng: “Mặc kệ trào lưu gì đi nữa, thay ngay cái quần ra cho anh, từ nay về sau không cho phép ăn mặc như vậy.” Giọng điệu kiên quyết.
Nhân cơ hội này, cô cò kè mặc cả. “Muốn em đổi cũng được, nhưng từ nay về sau, phải để em tự lựa đồ, anh không cần can thiệp lung tung, em tự mình biết chừng mực.” Đây là mục đích của cô, lấy lùi để tiến.
Vệ Khanh đau đầu không thôi, bất đắc dĩ gật đầu, “Được được được, mau đi thay đi, đừng dài dòng nữa.” Nhìn thấy mấy gã bên cạnh cứ nhìn chằm chằm chân cô, đã muốn móc mắt bọn họ ra rồi. Chu Dạ giành được thắng lợi, lặng lẽ làm dấu chiến thắng, đắc ý dào dạt, đổi một chiếc quần bò dài, che khuất cảnh xuân.
Ép buộc đến ép buộc đi, cuối cùng Vệ Khanh vẫn thất bại.
Khi hai người tới khách sạn, mọi người đã tới đông đủ. Tất cả cười đùa: “Vệ thiếu, sao lại tới muộn như vậy, phạt uống ba chén!” Hôn lễ lớn, người đến người đi, khách đông, bao hạ toàn bộ tầng lầu. Có người không biết hỏi thăm về Chu Dạ, nghe nói là vợ chưa cưới, cười nói: “Ai nha, Vệ thiếu phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong của chúng ta cuối cùng cũng lãng tử quay đầu, thật đáng mừng nha! Bao giờ cho tụi em ăn cỗ vậy? Lúc uống