XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
rượu mừng cũng đừng quên mời anh em nhé!” Ngoài trừ chú rể và cô đâu, tất cả đều đua giợn bọn họ.
Nói cười thoải mái, khiến Chu Dạ xấu hổ, tìm cớ chạy ra ngoài ban công. Bạn bè Vệ Khanh vui đùa quá mức, cô nghe không lọt tai. Đang lúc nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài, lại có người đẩy cửa kính đi tới chỗ cô.
Chu Dạ quay đầu, âm thầm tán thưởng, đại mỹ nhân nha, dáng người cao gầy, đi giầy ba phân, chầm chậm đi tới, phong thái yểu điệu. Làn da mịn màng, mái tóc tùy ý buông trên vai, càng lộ ra khuôn mặt xinh đẹp như hoa đào, nhưng lại nhìn Chu Dạ với ánh mắt lạnh lùng.
Chu Dạ quay đầu nhìn, phía sau không có người, cô lại không biết cô ta, sao cô ta lại dùng ánh mắt hận thù này nhìn cô nhỉ? Cô gái đứng ở trước mặt Chu Dạ, nhìn từ đầu tới chân, cười lạnh một tiếng, nhíu mày nói: “Tôi cứ tưởng vợ chưa cưới của Vệ Khanh xinh đẹp động lòng người, khuynh quốc khuynh thành cơ đấy. Hóa ra cũng chỉ bình thường thôi, chẳng có gì đáng chú ý cả.”
[25]: đánh cá ba ngày nhưng lại phơi lưới hai ngày, ý chỉ làm ăn chểnh mảng, lười biếng.
Vệ Khanh quay đầu không thấy Chu Dạ đâu, đi khắp nơi hỏi thăm, tìm ra tới ban công, lầu bầu: “Sao em lại chạy ra đây, làm anh đi tìm mãi?” Chu Dạ lạnh lùng nhìn hắn, trong lòng tràn đầy lửa giận, chờ xem kịch vui.
Vệ Khanh ngạc nhiên trước thái độ của cô, chờ tới khi đến gần mới nhìn rõ cô gái quay lưng về phía hắn, giật mình, thốt lên: “Tiết Tư!” Cảm thấy có phần thất lễ, vội cười nói: “Anh không biết em đã về nước.” Trộm quan sát Chu Dạ, thấy sắc mặt cô không tốt, đang cười lạnh nhìn mình, thầm kêu không ổn rồi, không biết vừa rồi Tiết Tư nói những gì, lại chọc cô tức giận.
Cô gái tên Tiết Tư kia xoay người lại, nhìn Vệ Khanh cười như không cười: “Vệ thiếu, sao đính hôn mà cũng không thông báo với em một tiếng? Tình bạn của chúng ta năm đó, cũng không tới mức xa lạ như vậy chứ?” Ý trong lời nói khiến Vệ Khanh xấu hổ, vội nói: “Tiết Tư, lâu rồi không gặp, bỏ qua được không?” Tiết Tư cười lạnh: “Ý anh là sao?”
Vệ Khanh dừng một chút, nói: “Tiết Tư, dù sao đi nữa, chuyện quá khứ hãy để nó trôi qua.” Nói với Tiết Tư, nhưng ánh mắt lại nhìn Chu Dạ, cho thấy là đó là chuyện quá khứ. Tiết Tư thờ ơ lạnh nhạt, thấy hắn có bạn gái nhanh như vậy, giận không tả xiết, nói: “Vệ thiếu, cuối cùng em cũng đã về, anh không định mời em uống một chén sao?” Vệ Khanh miễn cưỡng cười, đổi chủ đề: “Hai bác vẫn khỏe chứ?”
Tiết Tư nhíu mày: “Nếu anh đã quan tâm như vậy, sao không tự mình tới nhà em?” Hắn thấy người cô toàn gai, nói một câu là đâm thọc một câu, biết điều im miệng. Đi tới, kéo tay Chu Dạ nói: “Ra ngoài lâu như vậy có mệt lắm không? Đi vào ngồi một lát đi.” Chu Dạ không hất tay hắn ra, ngoan ngoãn đi theo hắn. Có thể coi như đóng cửa tự xử lý, không thể tha thứ cho hắn.
Tiết Tư nhìn bọn họ tay trong tay, lạnh lùng nói: “Vệ Khanh, anh vẫn tuyệt tình như trước kia! Anh đã quên bài học rồi phải không?” Mắt nhìn Chu Dạ. Vệ Khanh xoay người trừng mắt với cô. “Tiết Tư, những việc gì không nên nói thì đừng nói, chuyện cũ bỏ qua đi. Những chuyện năm đó, đều đã qua lâu như vậy, cứ nhắc lại mãi làm gì? Thấy em trở về, anh rất vui. Nếu em muốn, anh và Chu Dạ lúc nào cũng rộng cửa đón em tới nhà ăn cơm.”