XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ày không thể nào nuốt nổi! Thế nên mới giận chó đánh mèo, đổ hết tội lỗi lên đầu Vệ Khanh, trách nợ phong lưu của hắn, sao không tìm người nào dễ đối phó một chút!
Vệ Khanh cũng tự biết cuộc sống của mình không còn bình an nữa, biết cô đang nổi giận, nói gì cũng không nghe, vì thế hai ngày sau mới gọi điện cho cô: “Chu Dạ,.. anh đang đứng trước cổng trường em, chúng ta ra ngoài ăn cơm được không?” Tùy rằng cô không nổi trận lôi đình, nhưng làm sao dễ dàng bỏ qua cho hắn như vậy, lạnh lùng nói: “Không đi, em đang đau đầu, muốn đi ngủ.”
Vệ Khanh vội nói: “Chu Dạ, em lại giận rồi, có thể nói chuyện rõ ràng được không?” Cô cao giọng: “Có chuyện gì nhỉ? Anh muốn nói gì? Nói chuyện phong lưu của anh với người khác, rồi em bị người ta bắt nạt phải không?” Hắn không nhắc tới thì thôi, nhắc tới lại thấy giận! Mất hết mặt mũi, trong cổ họng giống như có thì đó đâm ngang, rất khó chịu. Cô biết chuyện này Vệ Khanh không có lỗi, nhưng lòng tự trọng đã mất của cô, không thể lấy trở lại. Chỉ có thể dùng người khác trút giận, nói đi nói lại, không phải do tạo nghiệt phong lưu của hắn sao?
Vệ Khanh thử phân rõ phải trái: “Chu Dạ, đừng bướng nữa, chuyện giữa anh và Tiết Tư đã là quá khứ, cần gì phải để ý chứ? Chúng ta gặp mặt, nói chuyện thẳng thắn, đấy mới là biện pháp tốt.” Cô cười lạnh: “Đúng vậy, không có gì cần để ý, dù sao đó cũng là chuyện của anh và cô ta, sao anh không đi tìm cô ta nói chuyện rõ ràng nhỉ? Cô ta ra tay với em, anh lại nói em không cần để ý hay sao?” Giọng sặc mùi dấm chua.
Vệ Khanh đau đầu, không phải là cô làm đổ bình dấm chua, mà là thẹn quá hóa giận. Nói: “Chu Dạ, ngoan nào… không cần giận nữa, anh cảm thấy Tiết Tư cũng không cố ý ra tay, chẳng qua cô ấy khỏe hơn người bình thường… anh đưa em đi chơi có được không? Không phải em vẫn muốn tới quan bar khiêu vũ sao? Tối nay anh đưa em đi.” Tình huống lúc đó, hắn cũng biết, thái độ Tiết Tư có phần quá đáng, ăn nói khó nghe, dù sao Chu Dạ vẫn còn ít tuổi, dễ xúc động.
Chu Dạ xoay người đứng dậy, coi cô là trẻ con ba tuổi mà dụ dỗ à, cho cái kẹo là xong chắc? “Không cần tức giận ư? Anh dựa vào cái gì mà nói em không cần tức giận? Anh toàn làm chuyện tốt nha, phụ nữ tới cửa, cho em một cái tát thật mạnh, ngay cả quyền tức giận, anh cũng không cho phép sao?” Kích động ho khan, mặt mũi đỏ ửng, vỗ vỗ ngực nói: “Đừng gọi điện nữa.”
Vệ Khanh vội vàng gọi lại cho cô: “Chu Dạ, đừng cúp máy, em nghe anh nói hết đã, em không thể cứ không để ý tới lời người khác như vậy, rốt cuộc muốn thế nào…” Cô hừ lạnh: “Không muốn gì cả, tốt nhất anh nên dọn dẹp sạch sẽ quá khứ của anh đi rồi hãy tới tìm em! Nếu không, anh cũng đừng tới đây nữa.” Cô không muốn tình trạng này tái diễn một lần nữa.
Vệ Khanh bất đắc dĩ nhìn điện thoại trong tay bị ngắt liên lạc, phụ nữ tức giận, chỉ có thể nói bằng năm chữ, không phân rõ phải trái, hai ngày sau lại tới dỗ cô vậy. Nghĩ nghĩ, gọi điện: “Tiết Tư, anh muốn nói chuyện với em.”
Lần này, Tiết Tư mặc bộ đồ thể thao rộng thùng thình, trên trán tóc ướt đẫm mồ hôi, ngồi xuống há miệng uống nước ừng ực, có lẽ vừa đi tập thể dục về. Ngẩng đầu nhìn hắn, ánh nắng chiều chiếu bên người, càng phát ra khí thế trầm ổn anh tuấn, trán cao, mũi thẳng, thông minh mà lại nghị lực, nhìn cô, môi mím lại, có chút bạc tình, vẻ mặt nghiêm túc, khóe mắt ẩn ẩn hiện ra tia nhìn không kiên nhẫn. Không ngờ hắn lại tới tìm cô, không phải hắn rất bận sao? Cô bạn gái nhỏ của hắn đúng là cũng không vừa.
Bỗng nhiên cô có chút hoảng hốt: “Vệ Khanh, đã lâu không gặp. Anh đã thay đổi nhiều, em cũng vậy.” Vệ Khanh vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần đối địch, nghĩ cô chắc sẽ giống như lần trước, khí thế bức người. Không ngờ lần này cô lại cảm thán như vậy, không khỏi ngạc nhiên, một lúc lâu sau mới nói: “Đúng vậy, đã lâu lắm rồi. Em… ở nước ngoài có khỏe không?”
Bỗng nhiên cô cười, khiến cho vẻ mặt nhu hòa đi rất nhiều: “Cũng vẫn vậy, giống như những người độc thân lưu lạc ở nước ngoài, cái gì cần phải trải qua đã trải qua, lúc đầu chưa quen, nhưng bây giờ, cũng không tệ lắm.” Ngă