XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ệc này không thể nhẫn nhịn được.
[27]: Cưỡi lừa xem hát, nhẩn nha mà xem. Cứ để xem diễn biến thế nào, rồi mới đưa ra kết luận. Cứ để đó xem sao.
[28]: thành ngữ TQ, thuyền đi trong mương chắc chắn không thể bị lật nhưng thế mà lại lật, hàm nghĩa chuyện không thể xảy ra lại xảy ra, ám chỉ xui xẻo, xúi quẩy.
Nhưng động tác kế tiếp của Tiết Tư lại làm cho cô ngạc nhiên. Cô ta khách khí vươn tay, cười tủm tỉm: “Bạn học Chu Dạ, nhìn thấy em thật vui vẻ.” Dáng vẻ chị em thân thiết. Thay đổi thái độ cũng quá nhanh đi, Chu Dạ giật mình đứng ngây ra không kịp phản ứng, một lúc sau mới vương tay, máy móc nói: “Xin chào, bạn Tiết.” Cô cứ tưởng tượng rằng Tiết đồng chí sẽ nghiêm túc nói chuyện, vì cô ấy xuất thân trong quân ngũ, dường như rất giỏi võ, nhưng dưới thái độ như vậy thì lại không kịp phản ứng, buột miệng nói thành bạn Tiết, suýt chút nữa bị tắc mồ hôi mà chết.
Tiết Tư nhìn cô, cười hì hì thành tiếng, nghiêm túc nói: “Bạn học Chu Dạ, cảm ơn em đã khen ngợi, tôi rất cảm ơn.” Tầm tuổi này của cô mà vẫn có người coi như bạn học, xem như trẻ đi vài phần. Nói thật, cô cứ nghe Chu Dạ gọi mình là chị Tiết, mặc dù không so đo nhưng vẫn cứ cảm thấy buồn phiền.
Không khí hòa hoãn, Chu Dạ tò mò hỏi: “Tiết tiểu thư, làm sao chị biết tôi ở đây vậy?” Ngay cả chỗ nàng đi học cũng tìm được, bản lĩnh cao thật đó. Tiết Tư nhíu mày: “Bắc Kinh này rộng bao nhiêu chứ? Muốn tìm một người nổi tiếng có gì khó khăn?” Thản nhiên nói bừa.
Mặc dù thái độ của Chu Dạ đã hòa hoãn hơn, nhưng địch ý vẫn chưa tan: “Tiết tiểu thư, chị tìm tôi có việc gì sao?” Tiết Tư cười, giống như hoa nở mùa xuân, xinh đẹp như vậy, ngay cả Chu Dạ cũng cảm thấy hút hồn, chậm rãi nói: “Bạn học Chu Dạ, chẳng lẽ em không muốn biết quá khứ của tôi và Vệ Khanh sao? Chắc chắn anh ta không hề thẳng thắn nói ra phải không?”
Chu Dạ trầm mặt xuống, cảm thấy bị lừa gạt, hóa ra cô ta tới lừa gạt cô làm trò vui. Lạnh lùng nói: “Đó là chuyện quá khứ của Vệ Khanh, không có gì hay để mà kể.” Cảm thấy không hạ xuống được, còn nói: “Ai chẳng có một thời nông nổi, ngay cả tôi cũng có.” Cô chỉ giả vờ vậy thôi, chứ nếu so cô với Vệ Khanh, cô chỉ là một tờ giấy trắng! Nhưng trường hợp này muốn nói gì chẳng được, ai bảo hiện giờ cô là người của hắn. Vệ Khanh này, đợi lúc gặp mặt xem cô trừng phạt hắn thế nào!
Tiết Tư cười: “Đúng là ôn nhu hiền lạnh, hiểu biết, thảo nào Vệ Khanh lại thích.” Chu Dạ giận tới mức suýt nội thương, không khách khí nói: “Nếu hôm nay chị tới đây muốn gây chuyện với tôi, tốt nhất là quên đi, nơi này tôi quen thuộc hơn.” Ý của cô là, nơi đây là địa bàn của cô, tốt nhất đừng động thủ. Có điên mới để ý của cô ả, mặc kệ cô ta, đi vào phòng học thu dọn giáo án, dụng cụ vẽ tranh. Động tác mạnh bạo, khiến người ngồi sau giá vẽ kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn cô.
Không ngờ Tiết Tư đi theo vào, hai tay khoanh trước ngực, lười biếng nhìn cô: “Tôi ăn no không có việc gì làm, tìm cô chơi một chút, chính là có thứ muốn cho cô xem.” Nói xong, lấy điện thoại ra, quơ quơ giữa không trung. Vừa nhìn đã biết chả có gì tốt, Chu Dạ cũng không ngẩng đầu lên, cứng rắn nói: “Tôi không có hứng thú.” Tiết Tư lại gần, một tay gõ gõ lên bục giảng: “Thật sự không muốn xem là cái gì sao? Có thể là một bí mật gì đó dùng để giao dịch đó.” Đặt điện thoại lên bàn. Sở dĩ cô ta dùng điện thoại chứ không dùng ảnh chụp là vì cố ý muốn dụ dỗ Chu Dạ.