XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
Cô nhún vai, già mồm át lẽ phải: “Ai bảo hiện tại cô là phụ nữ của Vệ Khanh, cũng phải chịu trả giá một chút. Thực ra, tôi cũng không muốn gì cả, chỉ là tốt bụng giúp cô tỉnh táo lại, cô vẫn còn trẻ, đừng để giống như tôi năm đó bị người ta lừa gạt.” Lại còn phải cảm ơn ý tốt của cô ta ư? Lời nói càng làm trong lòng Chu Dạ lạnh lẽo, ngay từ đầu, không phải Vệ Khanh cũng muốn trêu đùa cô hay sao? Cho dù đính hôn thì sao chứ? Một người như anh ta, có thể có bao nhiêu chân tình?
Tiết Tư còn lo thiên hạ chưa đủ đại loạn, trước khi đi còn nói: “À, đúng rồi, tôi sợ cô bị chấn động, e sẽ gặp chuyện không may, vì thế cố ý gọi điện cho Vệ Khanh lại đây đón cô rồi.” Chu Dạ nghiêm mặt châm chọc: “Cảm ơn ý tốt của chị, tôi vô cùng cảm động.” Tiết Tư cười: “Đâu có, đâu có, đều là phận gái, giúp đỡ một chút thôi, không cần khách sáo.”
Rốt cuộc Chu Dạ cũng biết cái gì gọi là vô liêm sỉ, giận tới mức thiếu chút nữa hộc máu. Chung quy cô vẫn còn trẻ, chưa biết mùi đời, kinh nghiệm non nớt, không phải đối thủ với một người từng trải như Tiết Tư.
Trong lòng buồn bực không thôi, phẫn nộ cùng cực, trong lúc nhất thời không khỏi cảm thấy đau xót, rốt cuộc là cô trêu chọc ai đây? Đứng ngây người một lúc mới giật mình, sau đó thu dọn đồ đạc, động tác vô cùng chậm rãi. Ninh Phi vẫn đứng ở bên cửa sổ nhìn cô, cố tình gõ gõ ngón tay vào vách tương, mở miệng: “Cô có muốn khóc không? Tôi có thể ra ngoài.”
Chu Dạ ngẩng đầu lên nhìn cậu ta, tức giận nói: “Em vẫn còn chưa đi sao?” Vẫn xem chưa đủ kịch vui à? Hiện giờ ngay cả một thằng nhóc con cũng khó chơi, so với cái thời cô đi học trung học còn lợi hại hơn. Nếu năm đó cô gặp phải chuyện như thế này, còn không chịu trốn sao, ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách, sao dám lưu lại làm diễn viên quần chúng.
Cậu ta cũng không trả lời, một lúc sau nói: “Tôi nhìn dáng vẻ cô muốn khóc.” Cô không kiên nhẫn, nhìn trả lại: “Lạ thật, vì sao tôi phải khóc? Đây cũng chẳng phải chuyện gì to tát.” Trong lòng âm thầm bổ sung thêm một câu, có khóc hay không cũng kh